Thơ » Pháp » Pierre de Ronsard
Đăng bởi ngo_ai_nee vào 14/09/2007 05:34, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 08:34
Amour est un charmeur : si je suis une année
Avecque ma maistresse à babiller tousjours,
Et à luy raconter quelles sont mes amours,
L’an me semble plus court qu’une courte journée.
Si quelque tiers survient, j’en ay l’ame gennee,
Ou je deviens muet, ou mes propos sont lours :
Au milieu de devis s’esgarent mes discours,
Et tout ainsi que moy ma langue est estonnee.
Mais quand je suis tout seul aupres de mon plaisir,
Ma langue interpretant le plus de mon desir,
Alors de caqueter mon ardeur ne fait cesse :
Je ne fais qu’inventer, que conter, que parler :
Car pour estre cent ans aupres de ma maistresse,
Cent ans me sont trop courts, et ne m’en puis aller.
Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi ngo_ai_nee ngày 15/09/2007 05:34
Có 1 người thích
Ôi tình yêu, tình kỳ diệu biết bao
Bên người yêu chẳng lúc nào im bặt
Tôi nói hết chuyện trên trời, dưới đất
Dẫu suốt đêm cũng không chán tý nào
Nhưng bỗng nhiên có ai đấy ghé vào
Thì lời nói, nghĩ suy liền đổi khác
Câu lẫn lộn, ý tứ bay đâu mất
Lưỡi cứng đờ, lời ấp úng, nghẹn ngào.
Khách ra đi tôi trở lại lúc đầu
Dễ đùa vui, nói năng nghe hoạt bát
Dễ tìm ra những lời âu yếm nhất
Tôi vội vàng đi kể chuyện cho em
Chỉ hai người dù ngồi đế trăm năm
Và thấy tiếc dù rời nhau chốc lát.
Gửi bởi Quangnhat ngày 04/06/2017 16:47
Có 2 người thích
Amour est un charmeur: si je suis une année
Avecque ma maistresse à babiller tousjours,
Et à luy raconter quelles sont mes amours,
L’an me semble plus court qu’une courte journée.
Si quelque tiers survient, j’en ay l’ame gennee,
Ou je deviens muet, ou mes propos sont lours :
Au milieu de devis s’esgarent mes discours,
Et tout ainsi que moy ma langue est estonnee.
Mais quand je suis tout seul aupres de mon plaisir,
Ma langue interpretant le plus de mon desir,
Alors de caqueter mon ardeur ne fait cesse :
Je ne fais qu’inventer, que conter, que parler :
Car pour estre cent ans aupres de ma maistresse,
Cent ans me sont trop courts, et ne m’en puis aller.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 10/06/2026 12:08
Có 1 người thích
Nguyên tác của bài thơ chính là bản do bạn Quangnhat đăng lên.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 10/06/2026 12:16
Tình yêu hỡi, một phép màu huyền diệu:
Nếu một năm con nước chảy qua mau
Bên người thương tôi thủ thỉ cùng nhau
Kể nàng nghe tình sâu muôn vạn nẻo,
Năm dài ấy bỗng hoá ngày ngắn ngủi.
Nhưng nếu ai chợt bước đến xen vào
Hồn tôi bỗng ngượng ngùng và khép lại
Hoặc lặng câm, hoặc lời lời vụng dại
Chuyện đang vui bỗng lạc lối phương nào
Lưỡi tê cứng cũng như lòng bối rối.
Nhưng khi chỉ còn tôi và bóng dáng
Niềm vui xưa, nguồn hạnh phúc ngọt ngào
Lưỡi lại mềm bày tỏ nỗi khát khao
Lòng rực cháy, lời yêu tuôn lai láng.
Tôi vẽ vời, tôi kể chuyện, thầm thì...
Bởi dẫu được trăm năm bên bảng lảng
Trăm năm ấy vẫn thấy còn quá ngắn
Trói chân rồi, tôi chẳng thể rời đi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.