Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Từ khoá: Thất ngôn (20)
Đăng ngày Hôm nay 15:26, số lượt xem: 57

Có nỗi niềm riêng chẳng gọi tên,
Nghẹn trong tâm khảm, lệ không lên.
Miệng đời một thoáng gieo lời độc,
Lòng thế đôi phen phũ tiếng hiền.

Đau bởi người thân còn chẳng thấu,
Buồn vì tri kỷ đã nghi oan.
Muốn phân một chữ, lời sao đặng,
Đành gửi hư không một tiếng than.

Bạn nhẫn chẳng vì thân yếu nhược,
Bạn nhường đâu phải bởi mình thua.
Chỉ mong nghĩa cũ còn nguyên vẹn,
Nên để thời gian luận thắng thua.

Mai hậu thế gian nhìn lại cả,
Trắng đen rồi cũng sẽ phân minh.
Cốt cách chẳng nằm nơi miệng thế,
Mà trong tâm giữ một chữ tình.

Thôi cứ lặng im cho nhẹ dạ,
Cứ nhường đôi bước giữ bình an.
Người hiểu chẳng cần lời biện giải,
Kẻ nghi càng nói lại càng oan.

Xin giữ lòng son qua bão thế,
Đừng đem cay đắng nhuộm tâm hồn.
Dẫu đời lắm lúc đầy oan khuất,
Vẫn giữ phong thái và cẩn ngôn.

29/8/2026