Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 05/02/2025 20:29
Trần gian vỡ ra một sắc màu huyền bí,
Anh có em – giọt sương mai tinh khiết,
Duyên trời xếp, má hồng em khẽ nở,
Đôi tay cùng nhịp, trao lời yêu trong khẽ khàng.
Chuyện tình ấy, như một dòng chảy không cùng,
Trăm năm một kiếp, anh và em –
Bên nhau, những thăng trầm như gió thoảng,
Tình yêu ấy, in sâu trong từng hơi thở.
Anh có em! Khi đêm vắng, mênh mang,
Chỉ nhớ thôi, không thể nào thành lời,
Nhưng tình yêu ấy dâng trào trong tim,
Đợi chờ em, như ánh trăng xôn xao.
Mỗi nhịp đập là một câu hát trầm buồn,
Dẫu có xa, nhưng vẫn mãi gần em,
Môi em là điểm dừng vĩnh cửu,
Bên em, anh tìm thấy tất cả.
Hồn anh thắp lên, cháy bừng trong đêm tối,
Em ơi, hồn ta đã hoà cùng một nhịp,
Bản tình ca này, ai biết bao giờ tắt,
Khi con tim hoà chung dòng máu nóng.
Nỗi nhớ xôn xao, như sóng vỗ ngàn năm,
Làm sao ta nói được hết nỗi lòng này?
Trong không gian lặng thầm, em là ngôi sao sáng,
Và anh – vũ trụ chao đảo vì em.
Em ơi, tình yêu không cần phải nói,
Nhưng tim anh vẫn rung động không ngừng.
Cùng em bước đi trên sóng ái ân,
Nguyện sẽ cùng em đi đến cuối cùng,
Màu vôi, màu cau, nguyện thề thuỷ chung,
Tình ta vẫn vững chãi, như đất trời này.
Tiếng cung đàn ngân lên giữa không gian,
Chúng ta là một, không bao giờ tách rời,
Em bên anh, kết nên chuỗi tình dài vô tận,
Với thời gian, tình yêu sẽ chẳng bao giờ phai.
“Đôi ta – như sóng vỗ mãi vào bờ,
Chung thuỷ, trọn đời, không lùi bước.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.