Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 25/01/2025 13:29

Dưới bóng mát rượi của những con đường,
Nơi những cây me già cựa mình theo cơn gió,
Lá rơi như nhịp thở của lòng Sài Gòn – dịu dàng, sâu thẳm,
Như lời thì thầm của yêu thương chưa dám gọi tên.

Ôi, thành phố này, như một dòng sông vĩnh cửu,
Với những con đường hun hút trong màn sương sớm,
Những ngã rẽ cũ kỹ, như những hứa hẹn,
Chưa bao giờ được chạm vào, chỉ biết âm thầm đợi chờ.

Lý Tự Trọng, Trương Định, Trưng Vương –
Mỗi con phố, một đoạn đời đong đầy tình,
Mỗi chiếc lá me rơi, là một kỷ niệm buồn vui,
Là khúc hát nghẹn ngào của những người đi qua.

Ánh nắng chiếu xuyên qua vòm cây lộng lẫy,
Những vệt sáng loang lổ trên mặt đường, như vẽ nên một bức tranh vĩnh hằng,
Là sự kết hợp của quá khứ và hiện tại,
Là sự giao hoà của những nhịp tim, thầm lặng nhưng mạnh mẽ.

Tôi nghe thấy âm thanh của sự sống –
Như tiếng sóng vỗ vào bờ, như tiếng gió thì thầm bên tai,
Cảm giác này – mơ màng, êm dịu –
Là tình yêu trỗi dậy từ đất, từ những con đường, từ những ký ức.

Con đường dưới những tán cây, tôi bước đi,
Chỉ có tôi và em, Sài Gòn, trong khoảnh khắc vô tận này,
Đâu đó tiếng đàn ca vọng về từ những mái nhà nghèo,
Tiếng hát ru của mẹ, âm vang của đất, của tình yêu chưa thể thốt ra.

Đừng vội vàng, đừng để thời gian lướt qua,
Hãy để tôi đắm chìm trong từng bước chân, trong từng hơi thở này,
Vì tình yêu không cần lời – nó chỉ cần sự cảm nhận,
Nó lẩn khuất trong không gian, trong con đường, trong nụ cười của thành phố.

Sài Gòn, em là nhạc, là thơ, là lời ca không tên,
Là nỗi nhớ vương vấn trong từng làn gió mơn man,
Là tình yêu không trọn vẹn, nhưng vĩnh cửu,
Là khúc hát tôi ngân nga, không bao giờ dứt.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 13/4/2014.