Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/01/2025 13:17

Sài Gòn, ôi em, là một bản nhạc không lời,
Dòng sông êm đềm chảy qua những trái tim khổ đau,
Ở đó, những bến sông lặng lẽ như những lời yêu chưa thể nói,
Từng cánh lục bình trôi nhẹ nhàng, mang theo nỗi niềm không tên.

Em là khúc dân ca ru hồn người xa xứ,
Là nhịp thở của đất, là hơi thở của đời,
Trong những góc phố nhỏ, em mang đến sự yên bình lạ lùng,
Bên bến sông cũ, những mái lá, mái tranh, là tổ ấm không lời.

Bên bờ sông ấy, đời vẫn mải mê vội vã,
Nhưng em, em là cơn gió nhẹ, là tiếng sóng vỗ trong đêm,
Như nhịp đập của con tim, vừa nhẹ nhàng vừa cuốn hút,
Dẫu cuộc đời có bao nhiêu khổ đau, em vẫn dịu dàng, êm ả.

Những mái nhà lụp xụp, những con thuyền mòn gối,
Nơi những con người không tên sống đời tần tảo,
Dẫu không mấy ai nhìn thấy, nhưng em vẫn đẹp, vẫn sâu thẳm,
Là tình yêu không cần lời, là cảm giác mơ màng không thể nắm bắt.

Và tôi, giữa thành phố hoa lệ,
Cảm nhận được em trong từng cơn gió thoảng qua,
Trong tiếng đàn của những người lao động miệt vườn,
Những lời ca dân ca, như mây trời vương vấn,
Làm lòng tôi bối rối, làm tôi nhớ những ngày xưa,
Khi còn là thuyền viên, lênh đênh theo sóng nước,
Và tình yêu chưa bao giờ được gọi thành tên.

Sài Gòn, em là tình yêu vĩnh cửu không lời,
Là dòng sông lặng lẽ, vẫn chảy trong tôi,
Chỉ có thể cảm nhận, như nhịp thở của đất trời,
Không phải tình yêu vội vàng, không phải tình yêu lắm lời,
Mà là tình yêu dịu dàng, thầm lặng, như khúc ca ru mãi không dứt.

Vậy đấy, em là một bài hát, ngọt ngào mà da diết,
Với những con thuyền, những bến sông, và cả những giấc mơ chưa thành hình.
Tình yêu này, sao có thể diễn tả bằng lời?
Nó sống trong từng hơi thở, trong từng nhịp sóng,
Sống trong những khuôn mặt hằn vết thời gian,
Sống trong sự lặng lẽ của những bến sông mơ màng ấy.

Em là nhạc, là thơ, là những lời ca khúc không hồi kết,
Là dòng sông mãi trôi, nhẹ nhàng và thanh thản.
Em, Sài Gòn, tình yêu của tôi,
Là lời yêu tôi không thể nói ra,
Chỉ biết rằng, em mãi là hơi thở của tôi,
Mãi là nhịp đập trong từng cơn sóng vỗ.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 16/6/2016.