Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/10/2025 22:41
There are promises made, yet never fulfilled,
Fading softly in the hush of night.
Like a breeze that passes, unseen, unheld,
Leaving behind a dream — too fragile for light.
There are choices lost in life’s swift stream,
Carried away, never to return.
Only a glance remains, blurred in the mist —
A fleeting moment the heart cannot discern.
There are mistakes, too late to mend,
Wounds too deep for time to close.
They pull me down into the silent dark,
Where no dawn breaks, and no hope grows.
There are memories we never leave behind,
Scattered in shadows where no moon glows.
Acceptance comes — yet the heart feels chained,
For nothing feels right, and no one knows.
There are farewells we never prepared to face,
Cuts so sharp they tear the soul apart.
Each moment fades into a distant echo,
A trembling shadow within the heart.
There are loves that never reach their spring,
Fallen petals on cold, unyielding ground.
Only silence breathes — and sorrow sings,
Like winter winds with a voiceless sound.
Time, relentless, never stays —
And chances pass like stars through sky.
Hold them close before they stray,
For tomorrow may never reply.
So do not let regret be your refrain,
Speak your love — while hearts can hear.
For life is change, and love is brief,
In the dance of impermanence, we are here.
Có những lời hứa đã từng được nói ra, nhưng chẳng bao giờ được thực hiện.
Chúng tan biến nhẹ nhàng trong sự tĩnh lặng của đêm.
Như cơn gió thoảng qua – không ai nhìn thấy, chẳng ai giữ được.
Chỉ để lại một giấc mơ – mong manh đến mức ngay cả ánh sáng cũng e dè chạm tới.
Có những lựa chọn bị cuốn trôi trong dòng chảy nhanh chóng của cuộc đời.
Bị cuốn đi, chẳng bao giờ quay lại.
Chỉ còn lại một ánh nhìn, nhoè đi giữa làn sương mờ.
Một khoảnh khắc thoáng qua, đến mức trái tim chẳng thể nhận ra hay hiểu hết.
Có những sai lầm – đã quá muộn để sửa chữa.
Những vết thương quá sâu để thời gian có thể chữa lành.
Chúng kéo anh xuống vực sâu của bóng tối tĩnh lặng.
Nơi chẳng có bình minh ló rạng, và hy vọng không còn nảy mầm.
Có những ký ức mà ta chẳng thể nào buông bỏ.
Vương vãi trong những vùng tối nơi ánh trăng chẳng chiếu đến.
Sự chấp nhận có thể đến, nhưng trái tim vẫn thấy bị trói buộc.
Bởi chẳng điều gì còn đúng đắn, và chẳng ai có thể thấu hiểu.
Có những cuộc chia ly ta chẳng bao giờ sẵn sàng đối diện.
Những vết cắt sắc bén đến mức xé nát linh hồn.
Mỗi khoảnh khắc dần phai, trở thành tiếng vọng xa xăm.
Một bóng hình run rẩy trong lòng tim.
Có những tình yêu chẳng bao giờ chạm đến mùa xuân của nó.
Như cánh hoa rụng trên mặt đất lạnh lẽo, cứng cỏi.
Chỉ còn im lặng thở dài, và nỗi buồn ngân lên khẽ khàng.
Như ngọn gió mùa đông thổi qua, không một âm thanh nào vang vọng.
Thời gian lạnh lùng, chẳng bao giờ dừng lại.
Cơ hội trôi qua nhanh như những vì sao băng trên bầu trời.
Hãy nắm giữ chúng trước khi biến mất.
Vì có thể ngày mai sẽ chẳng bao giờ đến để đáp lại ta.
Vậy nên, đừng để hối tiếc trở thành khúc điệp khúc cuối cùng trong đời.
Hãy nói lời yêu khi trái tim người còn có thể nghe thấy.
Vì cuộc sống là sự thay đổi, còn tình yêu thì ngắn ngủi.
Trong vũ khúc của vô thường, ta chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc mong manh này.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 24/10/2025 22:41
Có những lời hứa đã trao nhưng chẳng bao giờ thành,
Tan dần trong im lặng của đêm.
Như làn gió thoảng qua, chẳng ai thấy, chẳng ai giữ,
Chỉ để lại giấc mơ — mong manh, sợ cả ánh sáng chạm vào.
Có những lựa chọn bị dòng đời cuốn trôi,
Ra đi mãi mãi, chẳng bao giờ quay lại.
Chỉ còn một ánh nhìn, nhoè trong sương mờ,
Một thoáng chạm mà trái tim không thể gọi tên.
Có những lỗi lầm, quá muộn để sửa,
Những vết thương sâu đến nỗi thời gian cũng bất lực.
Chúng kéo anh chìm vào miền tối lặng,
Nơi bình minh không còn đến, và hy vọng chẳng thể nảy mầm.
Có những ký ức chẳng thể rời xa,
Rơi rụng trong những vùng tối không có ánh trăng.
Sự chấp nhận đến — nhưng trái tim vẫn bị giam cầm,
Vì chẳng điều gì còn đúng, và chẳng ai thấu hiểu.
Có những lời chia ly ta chẳng kịp đối diện,
Những vết cắt sắc như dao, xé rách linh hồn.
Mỗi khoảnh khắc hoá thành âm vọng xa xôi,
Một bóng run rẩy trong lòng tim.
Có những tình yêu chưa kịp sang mùa xuân,
Như cánh hoa rơi trên mặt đất lạnh lẽo.
Chỉ còn im lặng thở dài — và nỗi buồn cất tiếng,
Như gió mùa đông thổi qua mà không một âm thanh.
Thời gian vô tình, chẳng bao giờ dừng lại,
Cơ hội trôi qua như sao băng trong đêm.
Hãy nắm lấy khi còn trong tầm tay,
Bởi ngày mai biết đâu chẳng bao giờ lên tiếng.
Đừng để hối tiếc trở thành khúc ca cuối đời,
Hãy nói lời yêu khi trái tim còn biết lắng nghe.
Bởi đời là đổi thay, còn tình yêu thì ngắn ngủi,
Trong điệu vũ của vô thường — ta chỉ là một nhịp thở mong manh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.