Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 06/03/2025 23:04

Anh chưa một lần thốt ra lời yêu,
Nhưng em, trái tim thấu sâu từng nhịp đập,
Giữa mênh mang vũ trụ, tình ta như sương khói,
Ẩn hiện trong nhau, vỡ vụn chẳng thể giữ lại.

Em tự biết, chẳng cần ngôn từ làm chi,
Tình yêu như sóng vỗ trong từng hơi thở,
Một thoáng giao hoà, em thấy mình trong anh,
Dẫu chẳng thể nói, em đã yêu từ lâu.

Như nắng chiều buông trên ruộng lúa vàng,
Tình yêu này chảy như dòng sông mơ ước,
Không phải lời yêu, chỉ là những lặng im,
Là chạm vào nhau qua ánh mắt đắm đuối.

Ôi, tình yêu như cánh hoa giữa đồng khô,
Dù gian khó, vẫn khẽ nở trong cơn mưa,
Anh, người đã qua bao sông dài,
Em là nỗi nhớ, chưa kịp nói hết lời.

Tình này sai trái, nhưng sao trái tim không biết,
Dẫu buồn, dẫu lặng im, em vẫn yêu anh,
Chỉ là tình yêu không cần lời thổ lộ,
Nó đọng lại trong tim, lặng lẽ và dài lâu.

Chỉ có em, không cần ai hiểu,
Không cần vỗ về, không cần thương hại,
Dẫu tình có nhạt phai, em vẫn đứng vững,
Vì yêu là dám chịu đựng, dám ra đi.

Không phải kẻ yếu đuối, em không muốn làm bi kịch,
Chỉ cần trái tim kiên cường, không lùi bước,
Anh đã chọn đi, em cũng phải đi tiếp,
Dù đớn đau, nhưng em sẽ không quay lại.

Khi tình đã tan, lời yêu còn đâu?
Em bước đi, để không mãi nhìn lại,
Tình yêu đã là những con sóng vỗ về bờ,
Chúng đi rồi, để lại im lặng sâu thẳm.

Vì yêu, em hiểu rằng phải buông tay,
Phải chấp nhận, phải hy sinh, phải đánh đổi,
Dẫu không lời, tình yêu sẽ tồn tại,
Em là chính em, dù đau đớn hay cô đơn.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 27/7/2016.