Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Lò tạo hoá đúc khuôn ảo hoá,
Trai anh hùng mà gái thuyền quyên.
Đẩy đun đành máy tự nhiên,
Đưa cơ hội ấy, cướp duyên nghĩa nầy.
Trách ông nguyệt dang tay trêu cởi,
Tơ vừa săn lại nới dần ra.
Thù gì riêng hẹn một ta,
Để đeo bạc phận cho già hồng nhan.
Then vàng khoá phòng lan hé nguyệt,
Gấm tường vân hoa dệt văn tinh.
Yên sơn quế sớm nẩy cành,
Cơ cừu nối nghiệp, trâm anh dõi dòng.
Án tuyết những vui lòng có gái,
Đường mây từng giật giải nên trai.
Nền văn, vẻ võ theo tài,
Triều trong vâng hịch, khổn ngoài giá then.
Phong lưu sẵn vốn dòng công tử,
Tiếng thơm lừng tinh chữ tiên thơ.
Tấc vuông sáng tỏ chẳng mờ,
Nhà vui tễ nguyệt, cửa nhờ thanh phong.
Thiếp phận mọn nương tùng quấn cát,
Say lá hồng thưa nhạt sương mai.
Bên hoa dưới nguyệt đứng ngồi,
Thành đô cừu quẩy, tùng đài xạ phong.
Năm ba vẻ sao đông sáng rỡ,
Hương chữ đồng mà lửa chữ giai.
Tử sinh một chén đầy vơi,
Quạt đề chữ nghĩa, gương soi chữ tình.
Thêu la ỷ rành rành chữ lão,
Trướng viễn đòi liên liễu, song tùng.
Trần duyên còn bận chưa xong,
Phải đem thanh tích tỏ cùng “sắc không”.
Quy y trả phạm cung nợ trước,
Đốt hương đàn rẩy nước cành dương.
Khấn nguyền sẵn Phật kim cương,
Máy thang phút chuyển, tơ vàng lại xe.
Xuân khuê mới vẹn bề đầm ấm,
Mộng Trường Canh sực dấm điềm hùng.
Phun sương, mớm tuyết ba đông,
Cương thường là ngọc, tang bồng ấy châu.
Câu bảo ảnh phút đâu gióng kệ,
Dấu tinh linh trước để rong xe.
Làng tiên chầy kíp đề huề,
Khấn nguyền nhất tử vẹn thề tam sinh.
Đoá mây nổi vẫn hình thương cẩu,
Toà đá rời mờ dấu Khôi tinh.
Cột hoa lời tạ đinh ninh,
Ngàn dòng lưu thuỷ, gớm cành triều hoa.
Tường hiếu trủng trăng tà chênh chếch,
Mái nghĩa lư chếch lệch mưa ngâu.
Xe mây ngựa gió hay đâu,
U tình này khác mặc dầu thọ lăng.
Màn nhất tiếu ngập ngừng chầy hạc,
Cầm biệt ly rời rạc phím hoàng.
Bức tranh lẻ chiếc uyên ương,
Rượu sầu ngại chén, cờ thương nhác bàn.
Mặt phiền ngắm, ủ màn lê thụ,
Dịp sinh ca thẹn lũ Nghê thường.
Trúc vàng kẻ điểm giọt Tương,
Ngựa song thông vắng kim tương bao giờ.
Mái đông nọ lầu thưa quạnh quẽ,
Ủ ê hoa, nhạt vẻ bướm ong.
Chiều xuân ngán ngẫm ca xoang,
Nhạn trôi dịp giẫm, suối ran ròng trầm.
Phòng nam thét ầm ầm chớp gió,
Sen ủ hình, trúc gõ phách mau.
Hồi quyên róng rả đòi nau,
Huỳnh khoe hoả diễm, nhạn mau trên ngàn.
Buổi chiều tối căm nguyền ả nguyệt,
Tỏ cung đoài tròn khuyết treo gương.
Ngón ve phím dế đàn thương,
Liễu tơ khăn quấn, đuôi vàng hoãn đeo.
Trời đông lại, hơi tiêu lạnh lẽo,
Ngọn hàn phong khóc réo bên mai.
Năm canh chiếc bóng đèn côi,
Thông reo tiếng thảm, tuyết trôi giọng tình.
Ngôi trung chính buông mành hiếu nghĩa,
Gốc nam cù thỏ thẻ tiếng quyên.
Rậm rì trúc đứng bên hiên,
Theo người lên núi bận trên mớm đường.
Ngậm ngùi nhẽ! cao đường tuổi tác,
Vàng vóc xuân, lại bạc mày chi.
Mấy chồi hoa ngạc ủ ê,
Thấy nhàn trạnh tủi, nghe trì quặn đau.
Kể sao xiết bấy lâu ân ái,
Tấc lòng thành tỏ giãi một văn.


Triệu linh là bài văn gọi hồn, chiêu hồn người chết.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]