Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đường xuống núi
tạm dừng chân
cơm binh trạm tiền phương mời trắng xoá
nâng đũa bát, bâng khuâng
tình toót dạ
ba mươi bảy tuổi đời bữa nào ta chẳng ăn
mà chiều nay
ngập ngừng.

Nghe vô cùng chóng mặt mùi xăng
quyệt bùn mưa lắp ghép bánh xe lăn
vòng tay lái không mang hồng ngoại tuyến

hối hả về phương Nam
trong vòm trời đặc kín
đá choài qua vực sâu
đêm lắc lư giữa ngầm A Túc
đỏ quạch đèn dù xoi mói
chấp chới chặn đầu
bom bi sập cửa, bom lửa cài then
thua quầng thâm đôi mắt
lửa đèn
vượt qua sức bốn nghìn năm tích luỹ
đi lên
lách xe vào bến hẹp
gạo chưa thành cơm
đã luộc chín những đêm dài gian khổ

mười năm
cõng Trường Sơn đi đánh giặc
đường xe
đường người
bấm vào mưa nguồn rỉ rắc
đi dưới tình chở che nhánh thông rừng rỉ máu
bom phạt mỗi chiều
nhựa tuôn đẫm áo

Cơm chiều binh trạm
đi từ sắc sảo khói thơm hạt mộc tuyền
vàng rộm sân phơi nghìn hợp tác
ngửa bàn tay cấy xanh mùa đánh giặc
cổ tay thon
ngấn hạt phù sa mỡ màng
châu thổ sông Hồng mênh mang
váng bùn non sông Đuống

đêm xì xụp nghiêng đồng chiêm trũng
trút lụt ra sông Trà Lý, sông Ninh Cơ
rổ rau ghém gọi bát cơm độn lát dong riềng
nồi khoai xéo bền lòng đảm nhiệm
cho hạt dẻo hạt bùi
chi viện
chiến trường xa

Nhớ không nguôi
gạo ruộng ba trăng
nơi giáp múi đông Thừa Thiên Quảng Trị
chào binh trạm
về xuôi
giải phóng nhịp chày ba
bắt tay đồng chí
trận cười tạm biệt tan cơn mưa
nồi cơm cạn lửa vần quanh nếp nghĩ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]