Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Phùng Khắc Khoan
Đăng bởi Vanachi vào Hôm nay 11:06
煙迷草樹幾荊榛,
元氣于今喜復春。
獸舞鳳儀渾似舊,
龍蟠虎踞宛然新。
對人目滿無雙景,
向化心猶不弍民。
自古作前功德厚,
愈徵天祐與民親。
Yên mê thảo thụ kỷ kinh trăn,
Nguyên khí vu kim hỷ phục xuân.
Thú vũ phượng nghi hồn tự cựu,
Long bàn hổ cứ uyển nhiên tân.
Đối nhân mục mãn vô song cảnh,
Hướng hoá tâm do bất nhị dân.
Tự cổ tác tiền công đức hậu,
Dũ trưng thiên hữu dữ dân thân.
Mây khói mờ mịt cỏ cây, bao lớp gai góc rậm rạp,
Nguyên khí tới nay, mừng lại xuân tươi.
Con thú múa, con phượng chầu, cảnh vật thấy y như cũ cả,
Rồng cuộn hổ ngồi, giang sơn dường như còn nguyên mới.
Đối với người, trong mắt nhìn phong cảnh thật độc nhất vô nhị,
Hướng theo giáo hoá, người dân vẫn không hai lòng.
Xưa nay người sáng nghiệp công đức đầy đặn,
Càng nghiệm rõ trời giúp người có đức và dân quy về người có nhân.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Vanachi ngày Hôm nay 11:06
Khói mây cây cỏ trải bao thời,
Từ thuở ban đầu, nay vẫn tươi.
Thú múa, phượng chầu, vẻ hệt cũ,
Hổ ngồi, rồng cuộn, dáng tinh khôi.
Mắt trông phong cảnh, đẹp có một,
Dân được giáo hoá, bền không hai.
Để nghiệp cho đời, công đức lớn,
Đã công trời giúp lại công người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.