Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Phùng Khắc Khoan » Ngôn chí thi tập
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 14:16
學由人做豈天慳,
須把遺編仔細看。
亂世讀書今亦少,
前賢敎子古來難。
見多心似如泉達,
欲寡身饒到處安。
人欲靜時天理見,
何須屑屑祿之干。
Học do nhân tố khởi thiên xan,
Tu bả di biên tử tế khan.
Loạn thế độc thư kim diệc thiểu,
Tiền hiền giáo tử cổ lai nan.
Kiến đa tâm tự như tuyền đạt,
Dục quả thân nhiêu đáo xứ an.
Nhân dục tĩnh thời thiên lý kiến,
Hà tu tiết tiết lộc chi can.
Sự học do người thực hiện, trời đâu có tiếc,
Nên đem sách cổ nhân truyền lại mà xem cho kỹ.
Đọc sách giữa lúc đời loạn, nay cũng ít có,
Thánh hiền dạy con, từ xưa nay vẫn khó.
Hiểu biết nhiều thì lòng ta thông đạt như nước suối tuôn chảy,
Ham muốn ít thì thân ta thư thái, đến đâu cũng yên vui.
Khi nào ham muốn của người trần tĩnh lặng đi thì lý trời hiện ra,
Cần gì phải bo bo cầu bổng lộc.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm qua 14:16
Ta tự học, há trời nỡ tiếc,
Đem sử kinh đọc hết tinh tường.
Loạn nay, sách ấy ai màng,
Hiền xưa dạy lấy con thường khó hơn.
Hiểu biết rộng, lòng tuôn tựa suối,
“Ít muốn” là thân tới cõi vui.
Át lòng dục, hiện lẽ trời,
Chớ vì bổng lộc, ôm hoài mãi chi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.