Chanson d’automne

Les sanglots longs
Des violons
   De l’automne
Blessent mon cœur
D’une langueur
   Monotone.

Tout suffocant
Et blême, quand
   Sonne l’heure,
Je me souviens
Des jours anciens
   Et je pleure ;

Et je m’en vais
Au vent mauvais
   Qui m’emporte
Deçà, delà,
Pareil à la
   Feuille morte.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (12 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Mai Châu

Vĩ cầm nức nở
Tiếng thu
Lòng ta một mối
Sầu tư
Khôn cầm

Giờ tàn nghĩ tủi
Chiếc thân
Nhớ ngày vui cũ
Âm thầm
Lệ rơi

Ra đi trận gió
Tơi bời
Cuốn theo đây đó
Rã rời
Lá khô


Nguồn: Thơ Pháp thế kỷ XIX/ NXB Trẻ, 2002.
Bài thơ trên đã được phổ nhạc
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đặng Thị Hạnh

Tiếng vĩ cầm
Mùa thu
Nức nở không thôi
Khiến tim tôi
Chìm vào uể oải
Triền miên

Ngột ngạt
Và tái nhợt
Mỗi khi chuông giờ buông
Tôi nhớ lại
Ngày xưa cũ
Và nức nở

Rồi tôi bỏ đi
Theo phong ba
Cuốn tôi lang thang
Chẳng khác gì
Lá úa vàng
Đây đó


Nguồn: Tuyển tập văn học Pháp thế kỷ XIX/ NXB Thế Giới, 1997.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông Hoài

Thê lương trong tiếng nấc dài
Đàn thu tan nát tim ai hỡi tình

Tàn hơi xanh nhợt thân hình
Là thôi hết kiếp phù sinh đau buồn
Nhớ xưa lòng lại bồn chồn
Bỗng dưng lệ nhỏ xuống hồn tơ vương

Thân ta như lá khô vàng
Lìa cành theo gió phũ phàng đưa đi


Nguồn:Thơ Pháp nửa sau thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX/ NXB Văn Học, 1992.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Bạch Lĩnh

Tiếng thu nức nở vĩ cầm
Nỗi buồn chín khúc âm thầm vò tơ

Tuổi già chợt điểm phạc phờ
Lệ tràn nhớ lại ngày xưa huy hoàng

Phũ phàng ngọn gió phong trần
Nay đây mai đó chiếc thân lá vàng


Nguồn: Pháp Thi tuyển dịch/ Trung tâm học liệu, Bộ Giáo Dục, 1975.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoàng Nhân

Những tiếng thổn thức dài
Của những cây vĩ cầm
Của mùa thu
Làm thương tổn lòng ta
Một nỗi ưu tư
Đơn điệu

Mọi lời thổn thức
Và nhợt nhạt
Khi giờ đã điểm

Tôi nhớ lại
Những ngày xưa cũ
Và tôi khóc

Và tôi ra đi
Trong cơn gió mạnh
Cuốn tôi đi
Nơi này nơi kia
Giống như
Một ngọn lá úa tàn


Nguồn: Văn học Pháp, tập II (thế kỷ XIX, XX)/ NXB Trẻ, 1997.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tố Hữu

Tiếng đàn ai
Nức nở hoài
Mùa thu
Đau tim ta
Nỗi sầu
Tẻ ngắt

Chao ôi! Ngột ngạt
Tái tê
Khi lòng ta
Lại nhớ về
Ngày qua
Mà sa nước mắt

Ta lại đi
Theo gió phũ phàng
Cuốn lang thang
Đây đó
Như chiếc lá vàng
Rơi


Nguồn: Văn học Pháp, tập II (thế kỷ XIX, XX)/ NXB Trẻ, 1997.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Giang

Những tiếng nức nở kéo dài
Những tiêng đàn vĩ cầm ngân mãi
Của mùa thu
Nỗi buồn phiền đơn điệu
Đau buốt trái tim tôi

Quá nghẹn ngào
Lòng tôi tê tái
Giờ đến rồi
Nhớ đến ngày xưa
Mắt tôi lệ đẫm như mưa

Và tôi ra đi
Trong mưa gió phũ phàng
Đây đó lang thang
Tựa như chiếc lá úa vàng cuối thu


Nguồn: Hương sắc bốn phương (thơ song ngữ)/ NXB Hội Nhà Văn, 2003.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Cù An Hưng

Trôi theo hơi thu
Nức nở dây tơ
Ngay tim thương tổn
Dài cơn buồn nản
Nào ngờ

Ngột ngạt nữa chi
Nhợt nhạt tai nghe
Báo giờ tiếng gõ
Kỷ niệm ngày xưa
Ập đến, bây giờ
Lệ ứa

Chân bước lìa xa
Gió xấu hồn ta
Chỗ này chỗ nọ
Đời, ai xô đi
Nay chẳng khác gì
Lá úa

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Kiều Văn

Tiếng vĩ cầm nức nở
Của mùa thu ngân dài
Giọng đều đều buồn tẻ
Cứa mãi vào tim tôi.

Tất cả chợt lịm đi
Trong giây phút tái tê
Khi chuông giờ gõ điểm.

Tôi miên man tưởng niệm
Những ngày xưa xa xôi
Và nước mắt tôi rơi.

Rồi tôi đi, đi mãi
Giữa cơn gió phũ phàng
Cuốn tôi mang đây đó
Như chiếc lá úa vàng.


Nguồn: Mùa thu trong thi ca, tuyển thơ nhiều tác giả, NXB Hội nhà văn, 2007
Môn toả hoàng hôn,
Nguyệt tẩm mai hoa lãnh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

miumiufire

KHÚC NHẠC THU

Thu nức nở than van trong tiếng nhạc
Tim nghẹn ngào thổn thức điệu ru đơn
Tiếng thời gian phai úa điểm chập chờn
Ta nhớ quá những ngày xưa đã mất
Ta khóc lóc hồn vương theo gió giật
Trôi xa vời như lá chết tàn thu.
(bản này mình tự dịch, mạo muôi được xin ý kiến của mọi người)

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (12 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối