Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Xuân Thâm
Đăng bởi Diên Phương vào 16/06/2025 12:46
Đầu thư em gửi đề Sơn La
Dòng chữ nghiêng, trập trùng núi núi
Tảng sáng Chiềng Yên chân đặt qua,
Bản Tát chiều mưa em vượt suối.
Đêm thường trú lại trên sàn cao,
Giá vẽ em kê đầu làm gối.
Trâu dưới sàn đánh sừng đuổi muỗi,
Sông Đà xa gà gáy ngang đầu.
Em đến vẽ nhà tù Sơn La
Nắng đỏ rực nhành đào Tô Hiệu,
Và chính hôm nay em mới hiểu
Tâm hồn người đi trước chúng ta.
Em còn vẽ đây mươi hôm nữa,
Tháng sau thư viết đề Mộc Châu.
Một bản qua, một làng qua em nhớ
Khi rời đi chẳng khỏi quay đầu.
Anh ạ, giữa rừng sâu núi tím
Bồi hồi khi gặp chuyến thư lên,
Nhớ anh, trên nẻo đường công tác
Chú ngựa thồ sao cũng muốn quen.
Thư dứt nửa chừng không nói rõ,
Chắc đoàn em phải vội lên đường.
Những cánh rừng xa, những đông cỏ
Hẳn đã vào tranh với phấn hương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.