Chẳng thấy nét vàng son
Chỉ đượm màu dân dã
Ván gỗ ghép thành sàn
Giữa vườn cây ao cá

Ngỡ vào thăm miệt vườn
Dừa xanh đứng chải gió
Hàng xoài hoa rơi thơm
Lựu lập loè đốm đỏ

Đã hết mùa vú sữa
Lá rụng bên thềm nhà
Miền Nam trong lòng Bác
Đã bao lần ra hoa

Nếp nhà sàn giản dị
Như một bản làng qua
Lá vầu rơi trước ngõ
Vàng anh nở rừng xa

Gợi nhớ một miền rừng
Dưới sắc trời Việt Bắc
Rừng dang, nứa điệp trùng
Bao năm ôm bóng Bác

Như bao nhiêu vườn tược
Bên sông Đuống sông Hồng
Một dậu hoa râm bụt
Ít cam chanh, bưởi bòng

Mé ao đầy bụt mọc
Tường quây tựa giếng làng
Cá quẫy đuôi ùng ục
Ngỡ U Minh, Rạch Gầm

Có miền xuôi, miền ngược
Thêm miền Nam nhớ mong
Ôm thương cả đất nước
Ơi vườn cây Bác trồng


Hà Nội, 2-4-1977

Nguồn: Nắng bên sông (thơ), Nhiều tác giả, NXB Tác phẩm mới, 1984