Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Lý
Đăng bởi Vanachi vào Hôm nay 06:14
不爲蓴蘆惹遠愁,
時光人事又悠悠。
一聲霜報催鴻雁,
昨夜星河認女牛。
明月照來高閣思,
白雲飛過故園秋。
眼前已是黃花候,
爲問芳心自在不。
Bất vị thuần lô nhạ viễn sầu,
Thời quang nhân sự hựu du du.
Nhất thanh sương báo thôi hồng nhạn,
Tạc dạ tinh hà nhận Nữ Ngưu.
Minh nguyệt chiếu lai cao các tứ,
Bạch vân phi quá cố viên thu.
Nhãn tiền dĩ thị hoàng hoa hậu,
Vị vấn phương tâm tự tại phù.
Chẳng phải vì rau thuần cá vược gợi nỗi sầu người đi xa,
Thời gian và việc đời cứ dài đằng đẵng.
Tiếng một giọt sương rơi báo tin thu, thúc giục chim hồng chim nhạn,
Đêm qua nhận ra sao Ngưu Lang, Chức Nữ trên sông Ngân.
Trăng sáng chiếu vào lầu cao khơi dậy nỗi niềm,
Mây trắng bay qua vườn thu cũ.
Trước mắt đã là mùa hoa cúc vàng,
Xin hỏi tấm lòng thơm có còn giữ được chăng?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Vanachi ngày Hôm nay 06:14
Nào phải thuần lô gợi mối sầu,
Tháng ngày, công việc cứ theo nhau.
Sương rơi thu tới mời hồng nhạn,
Sông hiện trời xanh thấy Chức Ngưu.
Trăng chiếu lầu cao khơi nỗi nhớ,
Mây bay vườn cũ gợi niềm đau.
Cúc vàng trước mắt đang đua nở,
Thơm thảo tấm lòng có giữ lâu?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.