Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Lý
Đăng bởi hongha83 vào 24/11/2025 05:35
天機自是會中深,
鷗鷺相親獲素心。
殘臘江山天地肅,
半生鬚髮雪霜侵。
煙清松樹留棲鶴,
寒入梅花怨別琴。
可是西湖煙水闊,
只應從此定升沈。
Thiên cơ tự thị hội trung thâm,
Âu lộ tương thân hoạch tố tâm.
Tàn lạp giang sơn thiên địa túc,
Bán sinh tu phát tuyết sương xâm.
Yên thanh tùng thụ lưu thê hạc,
Hàn nhập mai hoa oán biệt cầm.
Khả thị Tây Hồ yên thuỷ khoát,
Chỉ ưng tòng thử định thăng trầm.
Cơ trời từ đó đã hội tụ thâm sâu rồi,
Lấy chim âu cò vạc làm bạn, đã được tấm lòng trong sạch.
Cuối tháng chạp sông núi đất trời lạnh lẽo,
Nửa đời râu tóc đã nhuốm màu tuyết sương.
Sương trong trên cây tùng còn giữ chim hạc đậu lại,
Rét đến bên hoa mai, đàn khúc ly biệt oán sầu.
Đẹp thay khói sóng Tây Hồ mênh mang,
Từ nay có thể đã yên chuyện thăng trầm.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 24/11/2025 05:35
Cơ trời hội tụ sâu nông,
Chim âu làm bạn, cõi lòng sắt son.
Tháng chạp sông núi héo hon,
Nửa đời râu tóc đâu còn màu xanh.
Tùng lạnh hạc đậu trên cành,
Mai hoa lạnh giá cũng đành biệt ly.
Đẹp thay sóng nước Hồ Tây,
Từ nay yên vị không dây thăng trầm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.