Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Lý
Đăng bởi hongha83 vào 17/11/2025 14:19
三峯刓鑿是何年,
風雨漫漫簇馬前。
千里碧迷芳草色,
故鄉春在白雲邊。
泉聲瀑布喧林鳥,
山勢浮嵐雜海煙。
獨有生人風月斧,
斜陽岩畔對花眠。
Tam phong ngoan tạc thị hà niên,
Phong vũ man man thốc mã tiền.
Thiên lý bích mê phương thảo sắc,
Cố hương xuân tại bạch vân biên.
Tuyền thanh bộc bố huyên lâm điểu,
Sơn thế phù lam tạp hải yên.
Độc hữu sinh nhân phong nguyệt phủ,
Tà dương nham bạn đối hoa miên.
Ba ngọn núi không biết đã được tạc đẽo từ bao giờ,
Gió mưa lướt thướt thốc tới phía trước ngựa.
Ngàn dặm xanh biếc một màu cỏ thơm,
Xuân quê hương ở bên ngoài làn mây trắng.
Tiếng suối chảy tiếng thác reo, huyên náo chim rừng,
Thế núi bồng bềnh trong sương xen lẫn với khói biển.
Chỉ có gió trăng trên đời là phong phú nhất.
Ngủ bên hoa trên sườn núi dưới bóng tà dương.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 18/11/2025 14:19
Núi đây tạc đẽo tự bao giờ,
Trước ngựa rào rào tuôn gió mưa.
Ngàn dặm biếc thơm xanh sắc cỏ,
Một vùng mây trắng xuân quê xưa.
Suối reo thác đổ chim xao xác,
Biển núi chiều vương sương lửng lơ.
Riêng có gió trăng sung túc nhất,
Sườn non bóng xế, ngủ bên hoa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.