Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thánh Ngã
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 12:51
Những ngọn gió hoang hoải
Thổi giấc mơ không nhà
Chúng đạp chân trên những kinh thành
Thò tay vào những cột thép hoen gỉ
Nhưng chúng đem bông cỏ của loài cỏ biết chọn quê hương
Để đan vào nhau...
Đó là cỏ biên cương
Mọc đầy trên giới tuyến Việt Nam
Được hình dung như một dây đàn xanh biết nở hoa
Và làn hương của chúng lan toả hoà bình cho bên này và bên kia
về sự tự do bất khả của loài cỏ...
Chúng là tín hiệu của khai thiên lập địa
Là dấu chỉ của tình yêu đất đai
Là dây đàn bầu rung lên lời tụng ca của hoang vu
Về ý nghĩa của màu xanh nước Việt
Ai cũng có thể nằm lên cỏ
Nhưng không được sát hại
Và phải biết nâng niu những bông hoa nơi chúng đã thuộc về
Bởi linh hồn loài cỏ biên cương đã thấm máu những anh hùng bất khuất
Tiếng nói chúng là hiện thân cho bản hùng ca đã từng quật ngã vó ngựa
Nguyên Mông
Từng giai điệu
Rồi từng âm vực
Nâng niu đôi dép thiên tài đã làm nên huyền thoại cỏ
Cho tình yêu mãnh liệt và vĩ đại bay cao
Cỏ biên cương
Từ tính cỏ là quyền năng duy nhất
Đắp cho nấm mộ loài người tấm áo choàng không phân biệt
Để bất cứ ai đạp lên cỏ đều phải nhớ cỏ là quê hương!
Quê hương hình chữ S
Cỏ là tiếng đàn xanh khắc khoải trong hồn dây
Và trong ngón tay của người được mặc khải
Thăm thẳm tiếng đàn Thạch Sanh...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.