Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 08/11/2015 15:34

vì chẳng được cầm tay nhau kể lể
nên chuyện tình cứ thế, thảm hơn
Chúa cũng cau mày ngắm nỗi cô đơn
của một kẻ đóng tim mình trên thập giá!

chiều em đi học về, thơm tóc thả
áo suông eo trinh bạch cả giáo đường
ta ngọt ngào gọi khẽ, người đi luôn
nên lũ thiên thần bỗng nhiên thất chí
bay xuống trần gian làm thi sĩ
nâng Thánh Kinh mà hát thơ tình
có con chiên nào thoáng ngạc nhiên
rồi lại đắm chìm trong vần nhã nhạc…

chiều em đi học về, chim trắng bước
ngang giáo đường nhoè nhoẹt màu vôi phai
có động lòng xin hãy rút khăn tay
lau giùm mắt kẻ xương bày trên thánh giá
là ta đó, em ơi, đang tầm tã
mưa đầy hồn đau đớn thương thân
lỡ yêu tín đồ phải chấp nhận gian truân
phải muối mặt giao du cùng quỷ sứ
tính nhân hậu đã hồi nào hoá dữ
chỉ vì em lành lặn quên chàng
chỉ vì em… gõ nhẹ cửa thiên đàng
bình thản gửi cho hai hàng bím tóc!

vì chẳng được ra đường đứng, khóc
nên hình hài cứ thế, ốm o hơn
đời không dung đứa tự thị ngông cuồng
người cũng thế nhìn ta chán ghét
ta điên đảo, người đâu cần hay biết
ta té lên té xuống chẳng ai màng
ta còng lưng gánh bụi giữa hoàng hôn
người lãnh đạm hất ta rơi vực tối!

Chúa cũng lắc đầu vô phương cứu rỗi
(cứu rỗi làm gì một thứ nghênh ngang
cứ nổi cơn đòi Thượng Đế ngang hàng
Đấng Ngàn Tuổi tim già khô độ lượng!)

ta phải chết cho Nước Trời thịnh vượng
cho thánh thần chúc phúc bình an
cho em còn mãi mãi dịu hiền ngoan
mà hãnh diện có thằng đen đúa
luôn nhăn nhó mặt mày chê Chúa khó
nhưng cắn răng không hở miệng trách em!


Westminster, CA, ngày 16/10/87

Nguồn: Chuông mơ, NXB Văn nghệ, California, Hoa Kỳ, 1987