Câu chuyện tranh cãi về bài thơ bắt đầu khi tác phẩm này xuất hiện trong một văn bản được cho là đề thi học sinh giỏi Ngữ văn hoặc đề kiểm tra lớp 12. Sự việc đã tạo ra một làn sóng tranh luận gay gắt trên mạng xã hội với những quan điểm đối lập rõ rệt giữa công chúng và giới chuyên môn.

Nhiều người cho rằng tác phẩm thiếu “tính thơ”, câu từ vỡ vụn, rời rạc và không có nhạc điệu mượt mà như thơ truyền thống. Thậm chí, có ý kiến nhận xét bài thơ giống như “văn xuôi xuống dòng”. Độc giả đại chúng cảm thấy nội dung bài thơ u ám, rùng rợn khi sử dụng hình ảnh “xác chết”. Nhiều phụ huynh đặt dấu hỏi về tính giáo dục khi đưa một văn bản có yếu tố “giật gân”, kinh dị vào đề thi dành cho học sinh. Bài thơ còn bị coi là khó hiểu, tối nghĩa và mang tính cá nhân quá cao, khiến học sinh phổ thông khó có thể giải mã được ý nghĩa thực sự.

Tuy nhiên, bên ủng hộ và phân tích chuyên môn (các nhà thơ, nhà nghiên cứu) lại cho rằng bài thơ thuộc khuynh hướng triết luận - suy tưởng hiện đại, sử dụng thủ pháp biểu tượng và siêu thực. Tác phẩm không nhằm mục đích mơn trớn cảm xúc mà ép người đọc phải trăn trở và tự đào bới các lớp nghĩa. Bài xây dựng sự tương phản giữa hai hình ảnh:

- Người thứ nhất đại diện cho lối sống duy mỹ phù phiếm, hưởng thụ vẻ đẹp một cách ích kỷ dưới vỏ bọc văn minh.
- Người thứ hai (bị gọi là “kẻ điên”) là biểu tượng của người đi tìm chân lý, dám nhổ tung cái đẹp giả tạo để đối diện với nỗi đau và sự thật nghiệt ngã (xác người bị vùi lấp).

Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến và các chuyên gia cho rằng bài thơ là lời thức tỉnh lương tri, phê phán sự vô cảm của con người trước nỗi đau của đồng loại.

Để lý giải nguyên nhân của sự tranh cãi. Theo ThS Vũ Thị Thanh Tâm, độc giả Việt Nam vốn quen với dòng thơ giàu nhạc điệu, lãng mạn nên khi đối diện với thơ tự do gai góc, trần trụi đã nảy sinh phản ứng tự vệ bản năng. Đề thi vốn được thiết kế cho học sinh giỏi - nhóm đối tượng có nền tảng lý luận văn học, nhưng khi đưa lên mạng xã hội đại chúng đã tạo ra sự so sánh khập khiễng. Bài thơ thuộc dòng thơ hiện đại/hậu hiện đại, vốn đòi hỏi người đọc phải có năng lực đồng sáng tạo và tâm thế sẵn sàng giải mã biểu tượng, thay vì chỉ đọc lướt để giải trí.


"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."