Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Quý Luân
Đăng bởi tôn tiền tử vào 28/12/2018 08:15
Tám kiếp cha ông cái vận nghèo,
Đã đi trốn nó nó còn theo.
Vãi ba hột cải không thèm mọc,
Trồng một dây bầu chẳng muốn leo.
Bài xạo bát bồng lên cả cặp,
Me tam chú khách mở ra yêu.
Như vầy nghĩ thật đã vô vận,
Tết nhất gần đây hết ngõ tiêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.