Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
nên đừng trách…

Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…

Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
thỉnh thoảng hỏi thăm nhau - nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
thỉnh thoảng cầm tay nhau - cho khác với những người xa lạ
thỉnh thoảng trách một lời - lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…

Đừng trách
khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong
mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn
nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được
chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất
tuyệt đối không tin vào những bất trắc
cho đến khi…

Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi
mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
và ta quặn đau…

Đừng trách
nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu
khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác
nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước
nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước
nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết
phải một lần được gieo xuống
trong gió mưa…

Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…

Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?


2g sáng 12/5/2009

Nguồn: Đi qua thương nhớ, NXB Văn học, 2012

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (20 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

:)

Ngày nào ta cũng phải "nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác như một niềm vui..."
:)

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

From Phong Viet

Thanx e! Nhung neu nhu vay thi dung cho minh co hoi nhin thay nhu vay, su bao dung nao cung co chung muc ma!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

From Phong Viet

Cam on tat ca moi nguoi da thich nhung entry nay. Da lau lam roi, lan nay moi chinh thuc xuat hien cam on moi nguoi tren chinh profile cua minh. Hii, thanx so much.
P/s: Cam on ban Vien Khach da chiu kho collection cac entry nay!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

thơ Việt

Thích thơ anh Việt điên cuồng

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

lan dau biet tho anh Viet

Vô tình biết đến thơ NPV, tâm trạng mình lúc này... cứ như là NPV viết cho chính mình. CÁm ơn nhiều, có lẽ sẽ mượn bài thơ của anh, gửi cho người cần đọc nó anh nhỉ. Mãi mãi sẻ chia yêu thương

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

From Phong Viet

@Sau: Thanx e, hii...
@meovinh: wellcome ma!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

nghĩ ...

ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…
có chăng, bởi vì ta ko còn yêu ngừoi như trước nữa rồi

Tôi chưa bao giờ khôn lớn trong mắt mẹ cha
Mặc thiên hạ không nhìn tôi như đứa trẻ
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

From Phong Viet

@Bobby: Nghi don gian gian hon 1 chut, co le vi thoi gian da lam minh chai san di va cang luc minh se cang cam thay bao dung hon!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

:-)

Chẳng biết anh Việt đã "già" chưa nhỉ :-/
Em thích đoạn cuối của bài thơ này lắm:
"Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…"

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

From Phong Viet

@Mun: hii, a vua du 30, mot cai nguong cuoc doi voi nhieu nguoi, nhugn a thay van con tre va binh thuong, chang gia gi may...hii. Thanx e da thich!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (20 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối