Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục IV » Thế giới trong đôi mắt trẻ thơ
Ve vẻ vè ve,
Nghe vè ngày Tết,
Đất trời thay áo,
Lòng người mở ra.
Xuân về trước ngõ,
Nắng rót hiên nhà,
Chợ hoa rực rỡ,
Đào thắm, mai vàng.
Đường quê sạch bóng,
Phố xá huy hoàng,
Cờ bay trong gió,
Rộn ràng mùa xuân.
Bánh chưng xanh vuông,
Gói tròn nghĩa mẹ,
Bánh tét miền quê
Đượm vị phù sa.
Thịt mỡ, dưa hành,
Câu đối đỏ thắm,
Mâm cơm đoàn viên
Gọi người phương xa.
Có người trở lại
Sau tháng năm dài,
Có người mong ngóng
Một tiếng: “Về thôi!”
Ông bà tóc bạc,
Mắt vẫn sáng ngời,
Con cháu ríu rít
Đầy sân tiếng cười.
Một năm bươn chải,
Một năm nhọc nhằn,
Tết về nhắc nhớ
Ta sống vì nhau.
Không riêng áo mới,
Không chỉ cỗ bàn,
Xuân là biết giữ
Nghĩa tình nhân gian.
Biết thương người khó,
Biết sẻ chia cùng,
Một phần cơm Tết
Ấm cả mùa đông.
Biết yêu quê xứ,
Biết trọng cội nguồn,
Đi xa muôn nẻo
Vẫn hướng quê hương.
Tết là tưởng nhớ
Những người đã khuất,
Nén nhang lặng thầm
Nối mạch tổ tiên.
Tết là nhìn lại
Một chặng đường qua,
Điều gì được mất,
Điều gì còn đây?
Có những thành quả
Đổi bằng mồ hôi,
Có bao thế hệ
Góp sức dựng đời.
Xuân không chỉ đến
Từ sắc hoa tươi,
Mà từ lao động,
Từ những con người.
Người gieo hạt giống,
Người dựng công trình,
Người canh biên giới,
Giữ đất bình yên.
Người nơi hải đảo,
Sóng vỗ quanh năm,
Vẫn bền gan giữ
Một phần non sông.
Tết về càng nhớ
Những người hy sinh,
Để mùa xuân mới
Rợp bóng hoà bình.
Bởi xuân đất nước
Chẳng phải tự nhiên,
Mà bao thế hệ
Góp sức dựng nên.
Nên mừng năm mới
Chớ chỉ cầu may,
Hãy đem việc tốt
Góp dựng tương lai.
Mừng cho đất nước
Đổi mới từng ngày,
Mừng cho xóm phố
Ấm no, đủ đầy.
Mừng người lao động
Có việc, có công,
Mừng em thơ nhỏ
Được học, được mong.
Mừng cho quê mẹ
Đường mới thênh thang,
Trường làng thêm lớp,
Bệnh viện khang trang.
Mừng cho tiếng nói
Của nghĩa đồng bào,
Khi hoạn nạn đến
Biết nắm tay nhau.
Mừng xuân — cũng phải
Tự hỏi lòng mình:
Năm qua ta đã
Làm được điều chi?
Đã trao bao nghĩa?
Đã giúp bao người?
Hay còn vô cảm
Trước những cảnh đời?
Xuân là khởi điểm
Chứ chẳng phải cùng,
Mỗi người góp một
Việc chung âm thầm.
Người góp trí tuệ,
Người góp bàn tay,
Người gieo tử tế
Cho đời hôm nay.
Của cải rồi mất,
Danh lợi rồi phai,
Chỉ còn nghĩa lớn
Ở lại cùng ai.
Mừng tuổi, xin chúc
Chẳng chỉ tiền tài,
Mà mong người sống
Có tâm, có tài.
Chúc cho người trẻ
Giữ chí dựng xây,
Dám làm, dám chịu,
Dám gánh việc chung.
Chúc người cao tuổi
Phúc thọ an nhiên,
Là cây bóng mát
Cho đàn cháu con.
Chúc nhà nhà Tết
Đầm ấm, bình yên,
Chúc cho đất nước
Vững bước đi lên.
Tiền vô như nước
Xin chớ cầu nhiều,
Mà mong lao động
Làm ra đồng tiền.
Tiền đi đúng chỗ,
Của cải sinh sôi,
Để người nghèo khó
Bớt một phần thôi.
Xuân về, xin chúc
Cho khắp mọi nhà:
Có cơm, có áo,
Có tình, có quê.
Có niềm tin sáng,
Có chí vươn lên,
Có lòng tử tế,
Có tên đồng bào.
Ve vẻ vè ve,
Khép vè ngày Tết,
Xuân không chỉ đẹp
Bởi sắc hoa tươi.
Xuân đẹp bởi những
Con người biết yêu,
Biết gìn giữ nước,
Biết điều dựng xây.
Tết đi rồi đến,
Xuân hết lại xuân,
Đất trời có tuổi,
Lòng người có quê.
Mai này ngoảnh lại,
Dẫu tóc bạc màu,
Xin còn tự nhủ:
“Mình đã sống sao?”
Sống cho cha mẹ,
Sống với quê hương,
Sống cùng đất nước,
Sống giữa tình người.
Để khi năm mới
Gõ cửa từng nhà,
Không riêng pháo Tết
Lòng ta nở hoa.
Ve vẻ vè ve,
Một bài vè Tết,
Mừng xuân — mừng cả
Đất nước đi lên!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.