Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục IV » Thế giới trong đôi mắt trẻ thơ
Ve vẻ vè ve,
Nghe vè kể chuyện,
Chuyện vườn, chuyện đất,
Chuyện những mùa cây.
Đất lành bén rễ,
Nắng dãi mưa dầm,
Bàn tay người vun,
Cho mầm xanh biếc.
Kìa xoài chín mọng,
Vàng óng trên cành,
Hương đưa theo gió,
Ngọt lành quê ta.
Mít vàng múi mật,
Thơm nức đầu hè,
Từng đường xơ kéo,
Ôm lấy vị quê.
Cam tròn căng mọng,
Vỏ sánh màu tươi,
Bổ ra từng múi,
Mát cả lòng người.
Bưởi tròn vun vút,
Da căng óng vàng,
Tách từng tép mọng,
Thanh tao dịu dàng.
Na cười mở mắt,
Hạt nép quanh cùi,
Mỗi mùa một thức,
Đượm vị ngọt bùi.
Nhãn treo từng chùm,
Long lanh mắt ngọc,
Bóc ra một múi,
Thơm ngọt đầu môi.
Vải thiều đỏ thắm,
Mỏng áo ngoài da,
Cùi trong trắng nõn,
Mát ngọt như là...
Dưa hấu căng tròn,
Xanh màu vỏ biếc,
Ruột hồng đỏ thắm,
Hạt đen điểm trang.
Dứa gai mà ngọt,
Thơm lừng góc vườn,
Áo ngoài xù xì,
Ruột vàng đượm mật.
Chuối cong như lưỡi,
Vàng ươm cuối mùa,
Bàn tay nâng đỡ
Đủ đầy phù sa.
Ổi thơm giòn giã,
Mận tím đầu cành,
Thanh long đỏ ruột,
Rực rỡ bình minh.
Quả nào cũng quý,
Mỗi thứ một duyên,
Kết tinh đất mẹ,
Gom góp bao mùa.
Đằng sau trái ngọt
Đâu chỉ nắng mưa—
Là bao mồ hôi
Thấm vào đất ruộng.
Có người sớm tối
Chăm gốc, vun cành,
Canh từng trận gió,
Đợi một mùa xanh.
Khi cây trĩu quả,
Lòng người cũng vui;
Một mùa lao động
Đơm trái ngọt lành.
Xin đừng chỉ ngắm
Mà quên bàn tay
Đã gieo, đã cấy,
Đã giữ từng cây.
Trái ngon quê Việt
Không tự nhiên mà thành;
Là công sức người,
Là tình đất nước.
Biết nâng nông sản,
Biết quý hạt mầm,
Là thương người trồng trọt,
Là giữ quê hương.
Ve vẻ vè ve,
Vè nghe cho nhớ:
Ăn quả nhớ người
Một đời vun quả.
Trái cây thơm ngon
Không chỉ ngọt lành
Mà mang câu chuyện
Của đất, của dân.
Mai này đất nước
Đi khắp năm châu,
Trái cây quê Việt
Gọi tên tự hào!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.