Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Ngày nắng cho hoa
Tôi hỏi đất, đất thì thầm bằng rễ cỏ
Tôi hỏi trời, trời lặng ngắm mây trôi
Tổ quốc tôi không phải điều xa vời vợi
Là bát cơm đầy ấm áp mồ hôi, là mớ rau luộc buổi ban mai
Đâu phải non cao ngất trời hay biển rộng muôn trùng
Mà là con đường đất đỏ dưới chân trẻ đến trường
Là giếng làng trong vắt tự nghìn xưa, bóng chiều rũ nắng
Là tre già già nua nghiêng bóng xuống ao sâu đượm sắc vàng
Tổ quốc vút lên từ lời ru mẹ vỗ về
Từ trái thị thơm lừng thơm tuổi bé thơ
Từ bàn tay cha rám nắng, sần vết dao cày
Từ giọt mồ hôi mặn đắng, chảy xuống cánh đồng mưa
Tôi lớn lên, thấy Tổ quốc hoá vào tôi
Trong từng nhịp bước, trong trái tim rộn rã
Trong tiếng đánh vần bập bẹ đầu tiên
Trong ánh mắt xa lạ chợt bừng thân thuộc lạ thường
Chẳng ai dệt nên Tổ quốc một mình
Bởi Tổ quốc là giọt mồ hôi của bao đời cha ông tăm tối
Là nước mắt mằn mặn trong những chiều hoang phế
Là hơi thở dịu dàng sau mấy độ bom rơi
Tôi đi qua phố cũ, đường xưa rêu phủ
Tổ quốc vẫn còn, chẳng ồn ào chẳng kiêu sa
Chỉ là hương rạ, vị rơm mùa gặt cũ
Chỉ là bóng mẹ, mẹ còng lưng gánh gió chiều tà
Nhưng Tổ quốc không chỉ là quá khứ vẹn nguyên
Mà là ngày mai được dệt từ hôm nay thầm lặng
Là tiếng trẻ cười vỡ tan trên sân gạch nắng
Là ngọn đèn khuya thức cùng trang giấy trắng tinh khôi
Tổ quốc là con đường tôi đi chưa trọn vẹn
Là câu hát còn dang dở giữa chiều nghiêng
Là vết sẹo trên đồng xưa chưa lành lặn
Là hạt lúa non còn ướt đẫm sương đêm
Tôi yêu Tổ quốc bằng nỗi đau và niềm tin
Bằng những chuyến đò ngang không hẹn ngày gặp lại
Bằng cái nắm tay chẳng cần lời hứa hẹn
Bằng ánh mắt chạm nhau giữa phố thị xô bồ
Tổ quốc tôi dài như nỗi nhớ không nguôi
Rộng như đồng xanh bao la đến cuối trời
Cao như đỉnh núi mây mù che lối
Nhưng sâu nhất vẫn là lòng người thôi
Và tôi hiểu, một điều rất giản đơn
Tổ quốc chẳng cần phải lớn lao, to tát
Nó ở đây, trong từng hơi thở nhỏ
Trong mỗi phút giây tôi sống làm người
Không phải địa danh trên bản đồ khô cứng
Không phải hùng ca vang vọng cõi thiên thu
Tổ quốc là khi tôi cúi xuống
Nhặt một cọng rơm vàng trên lối về
Là khi tôi nghe gió thổi qua đồng vắng
Là khi tôi nhìn mây trắng bay cao
Là khi tôi thấy cha già trong gương sớm
Và nhận ra tóc mẹ đã bạc màu
Tổ quốc không chết khi một người ra đi
Vì nó sống trong người còn ở lại
Trong từng bữa cơm, từng lời ru của trẻ
Trong những nụ cười xoá hết đắng cay
Tôi khép lại bài thơ như khép một đời người
Nhưng Tổ quốc vẫn mở ra trước mắt
Không cần tôi hát, không cần tôi viết
Chỉ cần tôi yêu, bằng tất cả hơi thở
Thì Tổ quốc ơi, tôi đã thấy người rồi
1/9/2025
Chào mừng kỷ niệm 81 năm
Quốc khánh nước Cộng hoà xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
(2/9/1945 - 2/9/2026)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.