Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh » Mây trắng và trời xanh
Người con gái ấy có một giọng hát dịu mềm,
Như suối chảy qua rừng, như gió ru trên vòm lá.
Một giọng hát nâng niu cả nền âm nhạc nước nhà,
Trong trẻo quá, tha thiết quá, nghe một lần là nhớ mãi.
Hỡi ai đang cất lên tiếng hát ấy?
Ai mà hát hay đến vậy giữa cuộc đời nhiều bụi bặm?
Tiếng hát làm trái tim tôi rung lên từng nhịp,
Như đánh thức những điều đã ngủ quên từ lâu.
Không chỉ riêng tôi đâu,
Mà cả mọi người quanh tôi cũng lặng đi,
Như bị cuốn vào một vùng sáng mềm,
Một vùng trời chỉ còn lại giai điệu và xúc cảm.
Phải khen hay—nhưng chữ “hay” sao mà bé nhỏ,
Không đủ để giữ lại dư âm, không giữ được tiếng ngân dài.
Bởi giọng hát ấy không phải chỉ là âm thanh,
Mà là cả một vệt sáng đi qua đời người,
Là hơi thở của tuổi trẻ, là niềm tin mỏng manh nhưng đẹp đẽ.
Khi người hát, dường như cả thế gian dừng lại,
Bầu trời cũng nghiêng mình nghe cho rõ.
Tiếng hát nâng đáy lòng tôi, đưa tôi lên những khoảng trời chưa từng chạm tới,
Nơi những buồn vui ngày cũ hoá thành mây mà trôi đi hết.
Và tôi cứ muốn hỏi thêm một lần nữa:
Ai đã mang đến cho đời giọng hát ấy?
Ai đã khiến một buổi chiều bình thường
Trở thành ký ức mà tôi mang theo suốt cả đời dài?
Một giọng hát, nhưng là cả vũ trụ,
Mở ra trong tôi những cánh cửa không biết tên.
Tôi đứng lại giữa dòng đời đang chảy,
Để nghe, để thương, để nhớ…
Về một giọng hát đã chạm vào tôi
Như một phép màu.
Tặng! Chị Ngọc Ánh
11h35p, ngày 20 tháng 11 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.