Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 12/01/2025 01:27, số lượt xem: 186

Lời tựa: Nhân gian nhược chích như sơ kiến - Nạp Lan Dung Nhược
(Giá mà mọi gặp gỡ trên thế gian đều như buổi ban đầu)

Cách đây 20 năm
Người con gái ấy đã đến bên tôi nhẹ nhàng
Nàng như hoa tuyết
xuất hiện giữa biển khơi dày đặc sương mù
Và hôm nay
Dường như xa lạ, thời gian còn muốn quay trở lại
Tôi tìm mọi cách để quá khứ giữ mãi nơi đây
Câu chuyện năm đó không bao giờ kết thúc
Giấu những điều khắc cốt ghi tâm
Sâu thẳm trong tim
tâm sáng như ánh sao giữa bầu trời đen tuyệt vọng
Ngoan với thế gian
Rồi ra đi để tấm thân mỏng manh tự trôi dạt
Lênh đênh, không thấy bến bờ
Nguyện ước rằng, một kiếp người bình an


Tuyết hoa điểm bạc dung nhan
Nhẹ nhàng nàng đến bên đời hư vô
Hai mươi năm ngỡ như vô tận
Hải trùng khơi dày đặc sương mù

Hà nhân một cõi cảnh tu
Trời xanh sợ hãi đợi chờ hôm mai
Độc hành hay khúc tương lai
Hôm nay lại ngỡ như ai ngày nào

Xa lạ quá thời gian quay lại
Buộc sợi dây quá khứ mãi đây
Tịch dương mòn mỏi hao gầy
Nguyệt lâu trăng vọng non xây gió về

Chuyện năm đó chẳng bao giờ hết
Thanh phong còn tao ngộ đắm say
Ghi tâm khắc cốt tình này
Giấu nơi đáy mắt, giấu nơi máu trào

Tâm trong sáng tựa ánh sao
Bầu trời tuyệt vọng ào ào gió mây
Ngoan hiền cô gái lầu tây
Mỏng manh bé nhỏ mình gày xương mai