Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 12/01/2025 01:24, số lượt xem: 389

Ở một nơi xa với thế giới bên ngoài. Có
núi bao quanh và hàng vạn cây mai đỏ
rực. Giữa tiết trời mùa đông lạnh giá,
tuyết rơi phảng phất như những hạt
pha lê lóng lánh, không có gió, cũng
không có mây. Nên mắt thường có thể
nhìn thấy ánh của các vì sao, còn trăng
thì cứ lặng lẽ chiếu thẳng tới thung
lũng, giữa thung lũng là cái chòi lá
được bao quanh bởi những ngọn núi
trùng điệp. Còn ta cùng với chiếc bàn
mục lại nhâm nhi vài chén rượu hoa
tuyết.

Hoa mai lặng lẽ úa tàn
Hoạ tuyết lất phất nhẹ bay
Hoa tàn trong chốc lát
Tuyết cũng đã chết dần
Khung cảnh ấy gọi là “Tuyết thương”
Ly rượu này gọi là “Hoa tuyết nguyệt”


Ngọc tuyết băng thanh đọng thành hoa
Mái lá khoá sương trước hiên nhà
Thời gian ngưng đọng thành từng giọt
Mơ bay hoa tuyết vạn trùng xa

Sơn trang thung lũng tìm viễn khách
Mộng xưa sợ lạc tiếng cố nhân
Trăng rơi đáy nước lòng thầm trách
Chuyện cũ người xưa chẳng phải gần?

Khơi than trong tuyết cho lòng ấm
Một chén trà mây lại thấm say
Nhành mai đỏ thắm chờ xuân rụng
Gượng nhặt hoa lê buốt tay gầy

Tuyết thương còn tiếc rơi chốn cũ
Suối mờ sương lạnh lẫn hoa bay
Nhân sinh tàn cuộc còn vần vũ
Thế gian ai biết lặng xưa nay

Ngày mai tuyết chết đông đi trú
Đàn ngân một tiếng vọng cung mây
Còn lại mình ta hoà ngọc tửu
Hẹn ước quê xưa tuyết thương này