Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 06:22, số lượt xem: 28

Có những điều ngay từ đầu đã biết
sẽ không có lần thứ hai.

Biết vậy,
mà vẫn bước tới,
vẫn mở lòng,
vẫn để mình tin rằng
mọi cuộc gặp gỡ đều đáng để bắt đầu.

Có lẽ,
điều khiến con người ta trưởng thành
không phải vì đã giữ được bao nhiêu,
mà vì đã học cách mỉm cười
trước những điều chỉ ghé qua đời mình một lần.

Thời gian chưa bao giờ quay lại.
Nó lặng lẽ đi qua từng ô cửa,
mang theo những buổi chiều rất đẹp,
những mùa mưa rất dài,
những cái nắm tay từng nghĩ
sẽ chẳng bao giờ phải buông.

Đến một ngày,
ta mới hiểu
không phải ai cũng đi cùng ta
đến hết con đường.

Có người chỉ xuất hiện
để dạy ta cách yêu thương.
Có người chỉ ở lại
đủ để biến một quãng đời ngắn ngủi
thành điều mình nhớ mãi.

Và cũng có những lời
không kịp nói.

Không phải vì hết yêu,
mà vì cứ nghĩ
ngày mai vẫn còn rất dài.

Chỉ đến khi ngày mai ấy
không bao giờ đến nữa,
ta mới biết
có những im lặng
sẽ theo mình suốt cả một đời.

Đời người mong manh hơn mình vẫn tưởng.

Một mùa hoa nở
đã là bắt đầu của một mùa hoa rơi.

Một ánh mắt vô tình
đôi khi đủ ở lại trong tim
lâu hơn rất nhiều
so với những lời hứa.

Một lần ngoảnh lại
có thể trở thành lần cuối.

Một cái ôm rất bình thường hôm nay
đến mai
đã hoá thành điều không thể lặp lại.

Vì thế,
nếu còn thương,
xin hãy thương bằng tất cả sự chân thành.

Nếu còn có thể nói một lời,
xin đừng giữ nó lại.

Nếu còn có thể ở bên một người,
xin đừng để sự bận rộn
đánh cắp những phút giây quý giá.

Chúng ta không thể giữ thời gian.

Không thể giữ tuổi trẻ.

Không thể giữ mãi
những người mình yêu.

Nhưng có thể giữ cho lòng mình
một điều để nhớ:
rằng mình đã từng sống hết lòng,
đã từng yêu không dè sẻn,
đã từng có mặt trọn vẹn
trong những tháng năm đẹp nhất.

Có những điều biết rằng không có lần thứ hai.

Nhưng chính vì chỉ có một lần,
nên mỗi khoảnh khắc đều đáng quý.

Và có lẽ,
điều đẹp nhất của một cuộc đời
không phải là đi thật xa,
hay giữ được thật nhiều,

mà là khi ngoảnh đầu nhìn lại,
ta có thể mỉm cười,
vì chưa từng sống hời hợt
với bất kỳ điều gì mình đã yêu.