Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:34, số lượt xem: 56

Đất nước tôi — nhìn từ phía biển,
Nghe nghìn năm sóng gọi giữa trùng khơi;
Mỗi lớp nước là một trang lịch sử,
Mỗi con triều mang dấu bước con người.

Ngoài xa ấy, nơi chân trời mở rộng,
Những đảo chìm thức trắng giữa phong ba;
Đá nằm lặng mà trong lòng ghi nhớ
Bao tháng năm giữ biển của ông cha.

Nhìn từ biển, Tổ quốc không chỉ hiện
Qua đường biên trên những tấm bản đồ;
Đất nước bắt đầu từ bàn tay người kéo lưới,
Từ giọt mồ hôi mặn chát giữa trời khô.

Là tiếng gọi của con thuyền cập bến,
Là phiên chợ rộn ràng lúc bình minh;
Là mái tóc người mẹ ngồi bên cửa,
Ngóng một chuyến ra khơi trở lại lành.

Là mắt lưới đan bằng bao nhẫn nại,
Là bàn tay chai sạn bởi mùa trăng;
Người ngư phủ đem sinh phần mình gửi biển,
Để đất liền có tiếng cá vào đêm.

Nhìn từ biển, đất nước là câu chuyện
Đã bắt đầu từ thuở mở non sông;
Lạc Long Quân đưa năm mươi người xuống biển,
Âu Cơ đưa năm mươi người lên rừng.

Từ huyền thoại, một dân tộc thành hình,
Biển và núi cùng chung nguồn cội Việt;
Nửa đi trước về phía chân trời nước,
Nửa dựng cơ đồ trên những đỉnh non cao.

Bởi thế biển không bao giờ xa đất,
Núi không bao giờ đứng ngoài trùng dương;
Trong huyết quản của mỗi người con Việt
Có tiếng rừng và tiếng sóng quê hương.

Nhìn từ biển, Tổ quốc là con thuyền
Mang trên mình lịch sử của cha ông;
Không phải chiếc thuyền mong manh trước gió,
Mà dáng hình dân tộc giữa bão giông.

Có thuyền mẹ đi qua mùa biển động,
Có con tàu thức trắng những canh khuya;
Có những chuyến ra khơi không chỉ chở
Tôm cá về, mà chở cả lời thề.

Lời thề ấy được truyền qua thế hệ:
Biển còn đây — Tổ quốc vẫn còn đây;
Dẫu giông tố dựng nghìn trùng sóng dữ,
Người Việt Nam không cúi mặt trước ngày.

Đất nước tôi — nhìn từ biển cả,
Thấy Hoàng Sa trong sắc nước xa vời;
Thấy Trường Sa giữa muôn trùng gió thổi,
Vẫn hiên ngang như cột mốc giữa trời.

Những hải đăng thức cùng đêm bất tận,
Gửi luồng sáng qua lớp lớp bạc đầu;
Mỗi ánh sáng không chỉ soi đường biển,
Mà soi vào ký ức của mai sau.

Nơi đảo xa, những người lính đứng gác,
Đếm mùa trăng bằng tiếng sóng quanh mình;
Trong ba lô có lá thư con nhỏ,
Trong mắt người là cả một quê hương.

Có lá thư viết bằng miền thương nhớ:
“Con ơi, biển chẳng phải biển riêng ai;
Biển là cửa mở vào nghìn thế hệ,
Là nơi người Việt gửi lại tương lai.

Nếu một ngày con đứng nhìn ra biển,
Đừng chỉ nghe tiếng sóng phía chân trời;
Hãy nhớ có những con người đứng đó,
Giữ bình yên cho mỗi bước con người.”

Nhìn từ biển, đất nước là tiếng gọi
Vọng qua đêm từ những phía xa xăm;
Là tiếng máy tàu ngân dài trên sóng,
Là tiếng người gọi bạn giữa âm thầm.

Là vị mặn thấm sâu vào ký ức,
Là mùi rong theo gió tạt vào bờ;
Là nỗi nhớ của những người xa biển,
Mỗi trở về nghe đất mẹ trong tim.

Nhìn từ biển, tôi thấy hình Tổ quốc
Không chỉ là dải đất uốn hình cong;
Mà là dáng một dân tộc đứng dậy,
Vươn qua bão giông, mở cửa đại dương.

Từ đồng bằng đến đảo xa phía trước,
Từ miền xuôi lên tận những non ngàn,
Mọi dòng máu đều tìm về một hướng —
Một Việt Nam thống nhất giữa gian nan.

Biển không nói bằng những lời lớn tiếng,
Biển kể bằng lớp lớp sóng xô bờ;
Mỗi con sóng là một lần nhắc nhớ:
Chớ quên mình từ đâu đến — bao giờ.

Đất nước tôi — nhìn từ biển cả,
Là hôm qua đứng cạnh với ngày mai;
Là xương máu gửi vào lòng đất nước,
Là niềm tin không thể hoá phôi phai.

Có những người đã đi vào lịch sử,
Không trở về nghe tiếng gọi quê hương;
Tên tuổi họ có khi không bia đá,
Nhưng biển trời còn nhớ mãi tên chung.

Họ để lại giữa trùng khơi một dấu,
Không phải bằng tượng đài, bằng lời ca;
Mà bằng chính những tháng năm giữ biển,
Bằng tuổi xuân gửi lại với phong ba.

Và hôm nay, tôi đứng bên bờ sóng,
Nghe đại dương thao thức gọi tên mình;
Tôi hiểu được điều nghìn năm biển nói:
Tổ quốc này không bắt đầu từ riêng ai.

Tổ quốc bắt đầu từ từng người Việt,
Từ bàn tay xây dựng mỗi ngày qua;
Từ trách nhiệm trước non sông biển đảo,
Từ niềm tin gìn giữ nước non nhà.

Tôi đứng đó — giữa đất trời rộng lớn,
Thấy mình thôi không nhỏ bé giữa đời;
Bởi trong ngực là một phần Tổ quốc,
Một tiếng gọi không thể hoá xa xôi.

Nếu mai này tôi không còn đứng đó,
Sóng vẫn về như đã tự nghìn năm;
Biển vẫn hát bài ca không đứt đoạn,
Nhắc cháu con gìn giữ lấy giang san.

Đất nước nhìn từ biển — là như thế:
Một dân tộc đi qua những bão giông;
Một dáng Việt hiên ngang cùng biển lớn,
Một niềm tin không khuất phục trong lòng.

Và tôi nguyện mang theo lời biển gọi,
Trong mỗi bước đi, trong mỗi việc làm;
Để khi đứng trước đại dương rộng mở,
Ta nhận ra Tổ quốc ở quanh mình.

Đất nước tôi — nhìn từ biển cả,
Không chỉ là hôm qua, chẳng chỉ ngày mai;
Là từng nhịp tim hoà cùng nhịp sóng,
Là Việt Nam — bất tận giữa trùng khơi.

Sóng có thể bạc đầu theo năm tháng,
Gió có thể đổi hướng giữa mênh mang;
Nhưng lời thề giữ non sông biển đảo
Sẽ truyền đời như mạch nước trong tâm.

Biển còn hát — Tổ quốc còn thức gọi,
Đất còn thiêng qua mỗi bước con người;
Và từ biển, tôi nhìn vào đất nước —
Thấy Việt Nam đứng mãi giữa trùng khơi.