Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 15/11/2025 10:25, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 15/11/2025 10:44
như đám đông cãi vã ngoài chợ
cơn mưa ồn ào không dứt
những khu vườn hoá thành ruộng nước
màn đêm chen nhau xuống quậy bùn
thời gian như mạch máu chảy ngầm ta không thấy được
sau cơn mưa là dàn hợp xướng của cóc nhái ễnh ương
đêm thu đầy nước
em đã bỏ lại những chuyến tàu đêm
những bóng đèn vàng đã úng
những thiếu phụ dán mình vào ghế đá
cơn mê nào bị nghiền dưới bánh sắt
đời vẫn xập xình lăn về bóng tối
đời người là ga cuối của khổ đau
những hồi còi giục mau
như từng giọt máu rụng vào hư vô
trên chiếc ghế vô hình
một hành khách ngồi xé giấc ngủ của mình thành những mảnh vụn
một đôi mắt đói ngủ
một ba lô căng phồng nỗi buồn
đôi môi khâu vá chằng chịt những sợi khói
một tiếng thở lạnh và sưng lên trong cổ họng
những tiếng rao đêm
những tạp âm xen lẫn giữa người và côn trùng
đang nhảy múa cùng tiếng gió bên sông An Cựu
thành phố
đã có nhiều vết sẹo
trong tiếng mưa
những bức tường cũ không thể kéo da non
một loài rêu không biết xanh đã co quắp lại
em đã tìm mình trong thành phố
những bước chân lạc lối
xếp thành một chùm dấu hỏi
rối mù như tóc đêm
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.