Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Duy » Mẹ và Em (1987)
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Duy » Ánh trăng (1984)
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Duy » Cát trắng (1995)
Đăng bởi karizebato vào 17/09/2009 02:13, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 29/09/2009 03:40
Tuổi thơ tôi bát ngát cánh đồng
cỏ và lúa, và hoa hoang quả dại
vỏ ốc trắng những luống cày phơi ải
bờ ruộng bùn lấm tấm dấu chân cua
Tuổi thơ tôi trắng muốt cánh cò
con sáo mỏ vàng, con chào mào đỏ đít
con chim trả bắn mũi tên xanh biếc
con chích choè đánh thức buổi ban mai
Tuổi thơ tôi cứ ngỡ mất đi rổi
năm tháng trôi qua không bao giờ chảy lại
cái năm tháng mong manh mà vững chãi
con dấu đất đai tươi rói mãi đây này
Người ở rừng mang vết suối vết cây
người mạn bể có chút sóng chút gió
người thành thị mang nét đường nét phố
như tôi mang dấu ruộng dấu vườn
Con dấu chìm chạm trổ ở trong xương
thời thơ ấu không thể nào đánh đổi
trọn kiếp người ta chập chờn nguồn cội
có một miền quê trong đi đứng nói cười
Tuổi thơ nào cũng sẽ hiện ra thôi
dầu chúng ta cứ việc già nua tất
xin thương mến đến tận cùng chân thật
những miền quê gương mặt bạn bè
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Tôi về nhặt lại chút hanh hao
Góc vườn xưa ấy nắng đổ vào
Đồng xanh, gió lộng, diều no gió
Cánh giấy mỏng manh chở ước ao.
Chân trần chạy giữa gốc rạ khô
Mùa gặt về ngang những bến bờ
Lúa vàng trĩu nặng vai gầy mẹ
Thơm cả vào trong những giấc mơ.
Mùi khói lam chiều quyện tóc mây
Bếp hồng bà nấu khói đong đầy
Nồi cơm gạo mới mùi hương ấy
Củ khoai nướng dở nóng bỏng tay.
Có tiếng ve kêu đến động lòng
Có dòng sông nhỏ chảy thong dong
Có con cào cào thắt bằng lá
Giấu vào ký ức một khoảng trong.
Ta mải đi tìm miền đất hứa
Đổi cả ngây ngô lấy dạn dày
Để khi đứng giữa nghìn rực rỡ
Lại thèm lạc lối nẻo đi về.
Bình luận nhanh 2
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.