Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thuở nào lên bốn lên ba
Em thường thơ thẩn sang nhà tôi chơi
Để rồi hai đứa đùa vui
Bắt hai con kiến ghép đôi vợ chồng
Thế rồi một sớm mùa đông
Leo cây em ngã nói không thành lời
Em tôi đã bị câm rồi
Gọi tôi bằng mắt níu thời xa xưa
Bao năm tôi cứ ước mơ
Dặn em lời hẹn em chờ đợi tôi
Tôi như nặng nợ với đời
Bao hương sắc vẫn nhớ nơi quê nhà
Tôi đi muôn dặm đường xa
Trăng tròn trăng khuyết vẫn là niềm vui

Lời xưa nay đã đến rồi
Hai con kiến nhỏ thành đôi vợ chồng
Đêm đầu tưởng có cơn dông
Sững sờ em đã bật lòng gọi tôi
Vì sao? Tôi hỏi. Em cười
Chỉ nghe được tiếng trả lời: Vì yêu


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]