Thơ » Việt Nam » Tây Sơn » Ngô Thì Nhậm » Thu cận dương ngôn
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 09:46
非耕非釣太昂藏,
穿就荷衣上玉堂。
肩出鳳毛銜制誥,
背生龜甲負文章。
卷書底意隨行止,
絕補何心較短長。
雨露霑天還自得,
歸來尚帶紫泥香。
Phi canh phi điếu thái ngang tàng,
Xuyên tựu hà y thượng ngọc đường.
Kiên xuất phụng mao hàm chế cáo,
Bối sinh quy giáp phụ văn chương.
Quyển thư để ý tuỳ hành chỉ,
Tuyệt bổ hà tâm giảo đoản trường.
Vũ lộ triêm thiên hoàn tự đắc,
Quy lai thượng đới tử nê hương.
Không đi cày, chẳng đi câu mà trông rất ngông nghênh,
Mặc áo lá sen bước lên thềm ngọc.
Vai chìa lông phượng nhưng tha chiếu chỉ;
Lưng nổi vân rùa mà đội văn chương.
Cuộn hay mở, việc ấy tuỳ theo lúc nghỉ hay đi;
Chắp cùng vá, lòng nào so đo dài ngắn.
Mưa móc đầy trời vẫn hoàn toàn tự đắc,
Trở về còn mang theo hương thơm bùn cung vua.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Người cày không phải thật ngang tàng,
Mang áo lá sen tới ngọc đường.
Lông phượng vai chìa, tha chiếu chỉ,
Vân rùa lưng nổi, đội văn chương.
Duỗi co việc ấy, tuỳ đi đứng;
Chắp vá lòng đâu sánh đoạn trường.
Mưa móc khắp trời còn tự đắc,
Trở về hương toả bởi bùn vương.
Cày, câu chẳng phải, thật ngang tàng,
Khoác áo tơi lên chốn ngọc đường.
Lông phượng vai mang, nâng chế cáo,
Mai rùa lưng vảy, đội văn chương.
Thôi, dùng, cuốn, mở là tuỳ lúc,
Dài, ngắn, bớt, thêm lọ phải màng.
Đắc ý, lúc trời mưa móc xuống,
Ra về, dấu ấn nức mùi hương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.