Day dứt lòng ta bao ước mơ thời trẻ
Thầm hân hoan, thầm sửng sốt giật mình
Ta ngắm nhìn em, hỡi em bé đẹp xinh
Yêu em bao nhiêu, ờ, giá em biết thế
Thương mến bao nhiêu nụ cười em thơ bé
Và đôi mắt tinh nhanh, mái tóc ươm vàng
và giọng nói thanh thanh! Nghe bảo em giống nàng
Có đúng không? - Than ôi! Thời gian trôi nhanh quá
Bao đau khổ sớm đổi thay nét cũ
Nhưng mơ ước lòng này vẫn vẹn ảnh hình xưa
Đôi mắt rực lửa kia không giây phút phai mờ
Nơi tim ta. Còn em, em có mến ta không, em nhỏ
Em có chán những vuốt ve không cầu mà có
Ta hôn đôi mắt nhỏ em khá nhiều?
Lệ mắt ta có bỏng má em yêu?
Nhưng này, đừng nói gì về nỗi buồn ta em nhé
Chớ có nói về ta. Vì mẩu chuyện vô tình thơ trẻ
Có thể làm nàng giận hay lo âu...

Nhưng hãy nói cùng ta đi, chiều xuống lúc nguyện cầu
Sốt sắng bên em nàng quỳ nơi tượng ảnh
Nắm ngón tay em, dạy em làm dấu thánh
Bảo em cầu kinh, nàng khẽ thì thầm
Và trong số tên người thân thuộc, họ hàng
Em nhắc theo nàng - em có nhớ
Nàng còn dạy em nguyện cầu cho ai nữa?
Có thể mặt tái xanh, nàng đã đọc lên
Một tên người mà giờ chắc em quên...
Đừng nhớ nó... Đó tên người? - một thanh âm trống rỗng!
Cầu Chúa, sao với em nó mãi còn bí ẩn
Nhưng nếu có khi nào, sau đấy, tình cờ
Em nhớ nó - thì hãy nhớ lại ngày thơ
Và tên đó, em ơi, đừng nguyền rủa!


Nguồn: Thơ M.Iu.Ler-môn-tốp, NXB Văn học, 1978
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)