Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
2 bài trả lời: 2 bản dịch
2 người thích

Đăng bởi thanhbinh82_tp vào 22/10/2007 15:59, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 06/02/2009 21:44

По росистой луговой

По росистой луговой,
По извилистой тропинке
Провожал меня домой
Мой знакомый с вечеринки.

Возле дома он сказал,
Оглядевшись осторожно:
- Я бы вас поцеловал,
Если это только можно.

Я ответила ему,
Что, конечно, возражаю,
Что такого никому
Никогда не разрешаю.

Сразу парень загрустил,
Огорченный стал прощаться,-
Дескать, значит, я не мил,
Дескать, лучше б не встречаться.

Я в глаза ему смотрю:
- Раз такое положенье,
То уж ладно,- говорю,-
Поцелуй... без разрешенья.


1946

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Thái Bá Tân

Qua đồng ướt sương rơi,
Theo đường mòn len lỏi,
Một anh bạn tiễn tôi
Về nhà sau dạ hội.

Tới cửa, anh lại gần
Cẩn thận nhìn sau trước:
"Tôi muốn, dù một lần,
Xin hôn cô, nếu được..."

Tôi vội vàng bảo ngay
Rằng tôi không thích thế,
Rằng tất nhiên điều này
Không bao giờ có thể...

Anh chàng liền ỉu xìu,
Định về ngay lúc đó.
Nghĩ mình không được yêu,
Gặp làm gì thêm khổ.

Tôi ghé lại gần hơn
"Mà thôi, - và nói tiếp. -
Thế anh không thể hôn
Mà không cần xin phép?"

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé
13.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngọc Châu

Vượt đồng cỏ đẫm sương rơi
Theo đường uốn lượn nhỏ nhoi về nhà
Một anh chàng tiễn tôi mà,
đưa về sau tối vui ca bạn bè.

Gần cổng anh ta rụt rè
Nhìn quanh, nói chỉ đủ nghe hai người:
- Tôi muốn hôn cô quá thôi
Nhưng phải được phép cô, tôi không hề…

Tôi đáp lời ngay tức thì
Rằng mình chẳng thấy thích gì nụ hôn
Chuyện ấy sẽ chẳng ban ơn
Không bao giờ nhé, cũng còn chưa ai…

Anh chàng buồn dãi buồn dài
Bắt đầu từ biệt, sầu hai ba sầu
“Mình có gì đáng mến đâu
Tốt hơn nên tránh gặp nhau, phiền hà”

- Tình hình như vậy hay là -
Tôi nhìn vào mắt anh ta ướm lời -
Cứ hôn thử vào môi tôi
Không cần xin phép… xem rồi ra sao.


Nguồn: Ngọc Châu, Thơ tình nước Nga, NXB Thế giới, 2012
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời