Thơ » Rumani » Marin Sorescu
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 20:37
Un fir de paianjen
Atârna de tavan.
Exact deasupra patului meu.
În fiecare zi observ
Cum se lasa tot mai jos.
Mi se trimite si
Scara la cer - zic,
Mi se arunca de sus.
Desi am slabit îngrozitor de mult
Sunt doar fantoma celui ce am fost
Ma gândesc ca trupul meu
Este totusi prea greu
Pentru scara asta delicata.
- Suflete, ia-o tu înainte.
Pâs! Pâs!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm qua 20:37
Có một sợi tơ nhện
Giăng trên trần nhà tôi
Đúng hơn ngay phía trên giường của tôi...
Hàng ngày tôi nhận thấy
Những sợi tơ đang dần sà xuống
Hình như nhện đang muốn truyền cho tôi
Chiếc thang trời để tôi leo lên...
Mặc dù từ lâu tôi đã trở nên gầy yếu
Trở thành bóng ma của chính bản thân mình
Song vẫn thấy thân thể tôi
Quá ư nặng trĩu
Với chiếc thang trời mỏng mảnh kia...
Linh hồn của tôi ơi
Hãy leo lên chiếc thang trời kia
Lên đi, lên đi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.