Thơ » Rumani » Marin Sorescu
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 21:03
Azi am fotografiat numai copaci,
Zece, o suta, o mie.
Ii voi developa la noapte,
cand sufletul va fi o camera obscura.
Apoi ii voi clasa:
Dupa frunze, dupa cercuri,
Dupa umbra lor.
O, ce usor
Copacii intra unul intr-altul!
Iata, nu mi-a mai ramas decat unul.
Pe-acesta il voi fotografia din nou
Si voi observa cu spaima
Ca seamana cu mine.
Ieri am fotografiat numai pietre.
Si piatra de la sfarsit
Semana cu mine.
Alaltaieri - scaune -
Si cel care-a ramas
Semana cu mine.
Toate lucrurile seamana ingrozitor
Cu mine...
Mi-e frica.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm qua 21:03
Hôm nay tôi chụp ảnh một số cây rừng
Một trục, một trăm, một ngàn
Đêm đến thân cây này sẽ hiện hình
Khi tâm hồn tôi là chiếc máy phóng
Tôi sẽ phân biệt dần ra:
Đâu là cành, đâu là lá
Điều này thật giản đơn
những thân cây lần lượt hiện theo cây
Nhưng chúng chỉ là cái bóng
Tôi lại chụp thêm một lần khác nữa
Và tôi bỗng giật mình
Nó lại hiện hình như những lần trước đó
Tất cả những gì đọng lại
Sao giống
Cuộc đời tôi...
Khiến cho tôi sợ hãi vô cùng...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.