1
Ve ơi đừng kêu nữa
Anh đang ngủ trong phòng
Ve kêu, từng khắc nhớ trong lòng
Nắng đã tắt, ve đã ngưng
- Anh vẫn không từng thấy mặt
Đến khi đập cửa gọi anh
- Xích sắt rỉ hoen buộc chặt

2
Gió thu đã nổi
Mau thổi tung rèm cửa sổ nhà kia
Mở rèm cửa sổ ra
Sẽ thấy anh hai lúm đồng tiền
Rèm cửa sổ mở rồi
- Chỉ thấy tường vôi trắng xoá
Vẩn vơ rơi
Rất nhiều lá úa!

3
Tuyết đã đổ
Quét được đường tìm anh
Đường liền núi, núi toàn tùng bách
Anh giống như hoa, nơi đây làm sao ở được
Chẳng bằng trở về tìm anh
- Ồ! Trở về lại là nhà mình


Nguồn: Thơ Lỗ Tấn, NXB Lao Động, 2002
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)