Thơ thành viên » Lê Trí » Trang thơ thành viên » Phố vắng người thương (2025) » Tình khúc sao biển (tập 2)
Nếu tình yêu mình không buồn đến thế
Romeo có cưới được Hằng Nga?
Thôi thì... mình cứ cười ha hả
Tan đi nhé sắc màu trăng nghiệt ngã!
Bởi thu tàn, tận diệt những xa hoa
Mắt em buồn, lệ chan hoà ngây ngất
Thôi, cứ ôm nắng vàng mà say giấc
Anh cũng nào khác, một kiếp xa xưa...
Nếu trái tim mình không còn vết xước dư thừa
Ai viết nổi câu thơ chạm vào nhau cùng khóc?
Chắc thế gian chẳng buồn mang khó nhọc
Khi tình yêu toàn những phép nhiệm màu.
Anh chẳng phải là chàng trai xứ cờ sao
Cũng chẳng là thi sĩ của trăng khuya vàng vọt
Chỉ là kẻ ôm thơ rồi nắn nót
Và thương em bằng nỗi nhớ không chia.
Em chẳng phải nàng thơ trên đài nguyệt xa kia!
Cũng không là tiên nữ gót sen bay mù tịt
Em là em, rất con người da thịt
Chỉ tiếc là anh không thể nắm tay hoài.
Mình đã chọn nhau trong giờ hư ảo hôm nay
Nên khi tan chẳng trách nổi nhân gian ảo ảnh
Chỉ tiếc giấc mơ xanh chưa kịp nóng lạnh
Đã thành mây ngược gió cuối thu vàng.
Nếu mai này ta còn qua phố cũ thênh thang
Thấy bóng ai, một thời yêu dĩ vãng
Xin cứ cười như cái thời làm bạn
Để tình xưa thôi khỏi phải đìu hiu.
Ôi! Những xót xa yêu
Sẽ về đâu khi gió trời rực rỡ?
Nếu ngại ngùng chỉ thêm phần vụn vỡ
Tiếng tỳ bà chợt lánh hoá mù khơi...
Hôm nay gió vẫn về, em ơi!
Chỉ là không có mây ở lại
Nếu yêu thương, xin người đừng ngây dại
Để mai này khỏi phải bận lòng quên...
Một tình yêu đã mất luôn tên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.