Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Ánh sáng từ sau cơn mưa
Mùa xuân có em — hay là của đất trời bát ngát?
Anh bảo: của anh thôi, của trái tim đang mở cửa.
Bởi có em, xuân không còn ở phía chân mây xa lạ,
Mà chạm nhẹ vào hồn, như nắng sớm bước qua thềm.
Có em, anh biết thế nào là rung động,
Biết nhớ nhung như gió nhớ cành mềm,
Biết tim mình không còn yên lặng,
Mỗi nhịp đập là một tiếng gọi êm đềm.
Có gì đâu — anh chỉ nói điều rất thật:
Rằng xuân về khi mắt em cười.
Rằng vạn vật bỗng thành tươi thắm,
Chỉ bởi hương tóc thoảng ngang đời.
Anh chẳng giấu lòng mình thêm nữa,
Cứ để yêu tràn ngập giữa không gian;
Như nắng mật đổ vàng trên lá,
Như ong say tìm nhuỵ giữa muôn vàn.
Xuân đang tới — anh nghe trong mạch máu,
Tiếng thì thầm của đất nở hoa.
Xuân chuẩn bị tới thật rồi đó,
Trong ánh nhìn em, rất thiết tha.
Xuân không chỉ ở trời cao lộng gió,
Mà ở nơi tim bỗng biết khát khao.
Anh muốn ôm cả mùa đang rạo rực,
Giữ trong tay từng phút ngọt ngào.
Hỡi mùa xuân, xin đừng đi vội,
Cho anh còn đắm đuối bên em;
Cho hạnh phúc như hoa vừa chớm nụ,
Nở hết mình trong buổi đầu quen.
Vì có em — xuân không còn ngắn ngủi,
Mỗi ngày qua đều hoá nhiệm màu.
Anh sống gấp, yêu cuồng, yêu vội,
Sợ thời gian khép cánh xuân mau.
Xuân đang tới, và anh đang tới,
Tới bên em như nắng tìm hoa;
Tới để nói điều tim không đợi:
Rằng yêu em — là bắt đầu của tất cả mùa xuân.
16h13p - 19h44p, ngày 11 tháng 2 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.