Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thấy dân rét mướt, nghĩ mà thương,
Vậy phải lên ngôi gỡ mối giường[1].
Tay ngọc lần đưa thoi nhật nguyệt[2],
Gót vàng dận dạn máy âm dương[3].


Thơ Lê Thánh Tông thường mang tính ngụ ngôn. Trong bài này "người dệt vải" hàm nghĩa "người coi sóc việc quốc gia".

Chú thích:
[1]
Đầu mối, chỗ thắt mở của công việc. (Giường: sợi dây thừng chính, cột thắt miệng chiếc lưới). Trong bài này, "mối giường" là đầu mối của cuộn tơ dệt.
[2]
Thoi ngày tháng, ý nói điều hành việc nước hàng ngày.
[3]
Nghĩa đen là máy dệt cửi, nghĩa bóng là guồng máy quốc gia (vận hành theo đạo trời).