Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
3 bài trả lời: 3 bản dịch
1 người thích

Đăng bởi Trăng Quê vào 21/08/2009 11:03, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 23/08/2009 05:56

Лунный свет

Когда луна сверкнет во мгле ночной
Своим серпом, блистательным и нежным,
Моя душа стремится в мир иной,
Пленяясь всем далеким, всем безбрежным.

К лесам, к горам, к вершинам белоснежным
Я мчусь в мечтах; как будто дух больной,
Я бодрствую над миром безмятежным,
И сладко плачу, и дышу - луной.

Впиваю это бледное сиянье,
Как эльф, качаюсь в сетке из лучей,
Я слушаю, как говорит молчанье.

Людей родных мне далеко страданье,
Чужда мне вся земля с борьбой своей,
Я - облачко, я - ветерка дыханье.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Thị Minh Nguyệt

Khi vầng trăng chiếu vào bóng đêm
Mảnh lưỡi liềm, ánh ngời lên hiền dịu,
Tâm hồn tôi bay về phương trời lạ,
Mơ xa xôi, đắm đuối chốn không cùng.

Đến núi cao tuyết trắng, các khu rừng
Như kẻ tâm thần; trong mơ bay lượn,
Tôi thao thức trên không gian yên lặng,
Và tôi khóc ngọt ngào, tôi hít thở - trăng.

Tôi chằm chặp nhìn ánh sáng mờ xanh,
Như con lắc, lắc lư trong trăng tỏa
Tôi lặng nghe, yên tĩnh hát thành lời.

Trước đồng loại đau thương tôi thấy xa vời,
Trái đất cùng giao tranh với tôi xa lạ
Tôi là - mây, tôi - gió thoảng ngang trời

Nếu một mai kiệt sức quỵ bên đường
Em sẽ mang theo gương mặt anh rạng rỡ
Mùa Thu reo chấm nắng vàng sớt lửa
Pha bột màu thương nhớ vẽ trời yêu!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngọc Châu

Khi trăng rọi sáng trời đêm
Huy hoàng, hiền dịu lưỡi liềm sáng trong
Hồn tôi mê đắm vô cùng
vùn vụt bay tới mông lung xa vời

rừng xanh, đỉnh tuyết, núi đồi
mơ trôi vùn vụt hồn người mộng du.
Yên bình thao thức lời ru
Thở bằng trăng ngọt ngào như khóc thầm

Tôi uống cạn ánh trăng ngần
Đu đưa trăng võng như thần non tiên
Nghe lặng im kể nỗi niềm
Lạ xa với mọi khổ phiền vây quanh,
cả trái đất này với chiến tranh
Tôi – gió nhẹ, áng mây lành mà thôi.


Nguồn: Ngọc Châu, Thơ tình nước Nga, NXB Thế giới, 2012
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Khi trăng non hiện lên sáng trời đêm
Lưỡi liềm vàng lấp lánh ánh dịu hiền,
Hồn tôi hướng tới một miền đất lạ,
Quyến rũ lạ thường, xa xăm, vô biên.

Trong mơ tôi bay, hồn như đang ốm,
Tới đỉnh cao tuyết phủ, tới rừng xa,
Tôi thức trắng trên thế gian êm ả,
Và thở bằng trăng, tôi khóc ngọt ngào

Tôi khát khao uống ánh trăng nhợt nhạt,
Như thiên thần thả mình trên lưới sáng,
Tôi nghe lặng im lên tiếng tâm tình.

Khổ đau của con người thành xa lạ,
Trái đất này với chiến tranh cũng thế,
Tôi là áng mây, là gió mong manh.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời