Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thương anh tạm gởi ít dòng,
Tỏ tình âu yếm, mặn nồng đôi ta.
Từ khi rời khỏi quê nhà,
Tưởng rằng trả nợ sơn hà cho nhau.
Thân anh, em có ngờ đâu,
Làm quân bảo vệ, đi hầu giặc Tây.
Xấu chàng, em cũng hổ thay,
Gà nhà bôi mặt, có hay nỗi gì.
Giặc kia nối giáo làm chi,
Bao người đau khổ cũng vì một anh.
Vì anh tham bả lợi danh,
Vì anh quên nước, quên mình, anh ơi!
Khôn ngoan chống chọi người ngoài,
Nồi da xáo thịt, nỡ hoài giết nhau.
Giàu sang có chắc chi đâu,
Vô lương thì để mai sau tiếng đời.
Thôi thôi, anh trở về thôi,
Cây cao chớ tưởng, lá dài đừng mong.
Đi không há lẽ về không,
Hãy mang vũ khí về cùng với ta.
Không thời trở súng bắn qua,
Để giặc Tây chết mà ra khỏi hàng.
Anh đã khỏi tội, thêm công,
Ơn riêng Chính phủ sẵn sàng ban cho.
Về đi, chớ ngại đừng lo,
Mau lên, Tổ quốc đương chờ, mau lên!


Bài vè ra đời khoảng 1947-1954.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]