Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè giáo huấn, khuyên nhủ
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 23:14
Đặt bài dặn gái nghe không,
Lấy chồng thì phải chiều chồng hẳn hoi.
Em nghĩ đó mà coi
Coi thế gian thớ lợ,
Coi bạn bầu thớ lợ.
Gái chiều chồng ăn ở,
Trai nhịn vợ nguôi cơn.
Được ba chữ vuông tròn,
Không điều chi quan ngại,
Nỏ điều chi quan ngại.
Khi chồng khôn vợ dại,
Lúc chồng dạy vợ ì.
Chồng sai ý đều chi,
Để chồng vui lại nói,
Đợi chồng lành lại nói.
Bởi vì em quen lề quen thói,
Miệng vủng vẳng nhiều đều.
Chồng xán rá, đá niêu,
Mặt giận hờn sớm chiều,
Trăm công chi cũng bỏ,
Vạn việc gì cũng bỏ.
Lời đặt ra vẫn có,
Đâu phải lời nói không:
Được thuận vợ thuận chồng,
Trăm công chi cũng được,
Vạn việc gì cũng được.
Khi đi xuôi về ngược,
Phải dưới tiếp trên tuỳ.
Trăm công chuyện chi chi,
Cũng gọn gàng tất cả.
Khi chồng về đói dạ,
Vợ cơm nước sẵn sàng.
Lời ăn nói nhẹ nhàng,
Miệng vui cười hớn hở.
Phải đạo chồng nghĩa vợ,
Được trên thuận dưới hoà,
Trước thoả dạ mẹ cha,
Sau gia đình vui vẻ.
Rồi xóm làng tứ phía,
Có kẻ ngái người gân.
Có kẻ ngoại, người thân,
Ai mà không khen ngợi,
Chẳng người nào không khen ngợi.
Ở làm sao cho phải,
Giữ được đạo vợ chồng.
Trăm năm một chữ đồng,
Tát bể Đông cũng cạn.
Anh với em là bạn,
Đà quen biết bấy lâu,
Vài lời căn dặn trước sau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.