Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào 03/05/2026 12:34
Anh đi bảo vệ trong thành,
Đồng bào qua lại sao đành, anh ơi!
Ngày đêm anh bắn khắp nơi,
Những người vô tội xa xôi chẳng chừa.
Hỏi anh có thảm hay chưa,
Khi người gặt hái nằm lưa giữa đồng!
Mẹ con tay đắt tay bồng,
Súng trường anh nổ xuyên hông chết liền.
Bà già mò ốc dưới biền,
Moóc chê anh bắn, nằm nghiêng bên rào.
Theo Tây giết hại đồng bào,
Nồi da xáo thịt, lẽ nào đành tâm?
Xưa anh lầm, nay anh phải không lầm,
Quân ta thắng trận ầm ầm ngoài tê,
Một, hai anh vác súng về,
Cùng bà con lối xóm, giữ bề tăng gia.
Hoặc anh chẳng vác súng ra,
Hiện giờ vũ khí quân ta dư nhiều.
Chỉ khuyên anh nhớ một điều,
Vứt súng cho giặc, quyết liều về đây.
Chồng người đi lính đánh Tây,
Chồng em đi lính đem thây đổi tiền.
Nhớ đến chồng, em tủi, em phiền,
Thương chồng lầm lạc, em xin kêu về.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.