Anh còn nhớ không, những ngày xưa
Thu nhặt nắng vàng gửi vào mơ
Hàng cây kể chuyện đôi ta đó
Một thời yêu thương chẳng bến bờ.
Em viết thư này giữa khuya vắng
Gió lùa qua phố bước lặng thinh
Nỗi nhớ cuộn vào làn sương lạnh
Chỉ mình em giữ một bóng hình.
Ngày ấy tay trong tay mềm dịu
Lời yêu theo gió nhẹ buông lơi.
Giấc mơ tưởng dài như vĩnh viễn
Nào ngờ tan vỡ tựa trăng chao.
Dẫu biết tình như sương mỏng manh
Còn mong lưu lại chút màu xanh
Cõi mơ dẫu vỡ thành trăm mảnh
Tình vẫn lặng thầm giữa trời thanh.
Lá vẫn rơi mà trời vẫn biếc
Chút duyên xưa chẳng dễ phai tàn
Gió đưa kỷ niệm về nơi cũ
Lòng chợt lặng nghe mộng chứa chan.
Phải chăng tháng năm là kẻ trộm
Lấy đi tất cả chẳng trả về?
Hay lòng người như trang giấy mỏng
Một lần hư hao mãi tái tê?
Ngày lặng lẽ trôi theo năm tháng
Bận lòng với cuộc sống bộn bề
Tưởng quên được những điều đã cũ
Mà lòng vẫn hướng mãi miền xưa.
Phố xá đông người đi kẻ lại
Tâm tư lạc giữa những ồn ào
Chỉ một thoáng lòng như lắng đọng
Ký ức ngày nào bỗng dạt dào.
Anh có nghe tiếng em gọi khẽ
Từ miền ký ức đã phai màu?
Thôi thì giữ lại trang thư cũ
Một chút yêu thương một nỗi đau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.