Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tôi ngồi nghe gió luồn qua tóc
Như tiếng đời cũ hát trong sương
Ký ức rơi thành dòng nốt lặng
Chạm khe thời gian rỉ âm buồn

Ánh sáng nghiêng qua vòm mi khép
Mỗi vết nứt sáng lên một lần
Giấc mơ xưa còn thơm mùi đất
Dù bàn tay chẳng nắm được gần

Tôi viết tiếp bằng hơi thở mỏng
Giữa khoảng lặng đời ngân câu thơ
Có tiếng tim đập như tiếng đá
Nghe đời rêu phủ cũng thành mơ

Đêm nhón gót qua thềm tĩnh lặng
Nghe dây leo kể chuyện trăm năm
Tôi lặng lẽ gieo câu vô ngữ
Chờ mùa quên nở giữa sâu thẳm

Không ai gọi tên tôi lúc đó
Nhưng tôi biết mình vẫn hiện ra
Như tia sáng đi qua hạt bụi
Âm thầm khơi một khoảng bao la

Tôi không bước chỉ ngồi nguyên đó
Nghe trong tim nảy tiếng vô hình
Không phải buồn cũng không là nhớ
Chỉ là… đời đang hát một mình.