Thơ » Việt Nam » Cận đại » Hoàng Văn Hoè » Hạc Nhân tùng ngôn
Đăng bởi hongha83 vào 07/07/2025 18:27
園林殘靄下清霜,
點點輕鷗渡遠塘。
池倒紅蓮秋妒色,
籬盈黃菊月憐香。
棋教索思休爭著,
酒解忘憂且泛觴。
遮莫小軒幽與熟,
松根吟倚晚風涼。
Viên lâm tàn ái hạ thanh sương,
Điểm điểm khinh âu độ viễn đường.
Trì đảo hồng liên thu đố sắc,
Ly doanh hoàng cúc nguyệt liên hương.
Kỳ giao tác tứ hưu tranh trước,
Tửu giải vong ưu thả phiếm thương.
Già mạc tiểu hiên u dữ thục,
Tùng căn ngâm ỷ vãn phong lương.
Hạt sương trong trẻo rơi xuống vườn rừng
Bên bến đò kia, con hải âu nhẹ bay đậu xuống
Những đoá sen hồng trong ao, ghen với sắc thu
Khóm cúc vàng bên bờ giậu đẹp như ánh trăng
Cuộc cờ đã tàn đừng tranh tài giỏi nữa
Mượn chén rượu giải sầu nói phiếm
Hiên nhỏ đã quen che làn nắng muộn
Tựa vào gốc tùng ngâm nga, hưởng gió chiều mát
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Giọt sương nhỏ xuống chốn rừng sâu
Thấp thoáng bên sông cánh hải âu
Sen biếc ghen thu phô sắc đẹp
Cúc vàng thương nguyệt ngát hương màu
Cờ tàn đâu nữa còn khoe giỏi
Rượu phiếm làm sao bớt nỗi sầu
Hiên nhỏ đã quen che nắng muộn
Gốc tùng gió mát vịnh đôi câu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.