Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Gió thăm thẳm dạt về cùng mây biếc
Đá quanh co rải khắp nẻo biên cương
Giữa mẹ thiên nhiên, anh hoà vào đá
Giữa lửa nung mình giữ vững quê hương.

Dải rừng thiêng u sẫm màu tang tóc
Lớp lớp người con nối bước lên đường
Đạn giày xéo như bầy lang khát máu
Pháo gầm trời trộn xác rưới thương đau.

Máu thấm đất, máu đổi màu khe đá
Sương lững lờ phủ kín lối quân đi
Có người ngã giữa lằn ranh sinh tử
Tiếng “Mẹ ơi!” găm chặt đến nghẹn ngào.

Ngực chắn đạn thay tường thành Tổ quốc
Giữa cuồng phong quyết chí gánh non sông
Một bước lùi là quê hương rướm máu
Đứng kiêu hùng hoá thép giữa hư không

Biên giới dựng từ thân người bất khuất
Cột mốc thiêng nào phải đá vô tri
Là xương thịt hoà vào lòng Đất Mẹ
Giữ trời Nam vững đến vạn xuân thì.

Anh ở đâu trong muôn trùng đá lửa
Tấm thân gầy có lạnh giữa hoang vu?
Tiếng mẹ gọi giữa mong manh trần thế
Hỡi hồn thiêng, dẫn lối mẹ tìm về.

Trang sách nào từng ghi bao mơ ước
Khép lại rồi, bởi tiếng gọi trong tim
Anh say giấc, mơ về ngày độc lập
Vui dưới trời, bặt khói lửa đạn bom.

Khói tan rồi rừng mọc lên xanh lại
Thác suối sâu cuốn sạch vết chân thù
Hoà trong gió câu chuyện thời lửa đạn
Có hồn người hoá núi giữ biên cương.

In trong Muôn thuở, Nhà xuất bản Văn Học.